Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.

em ra ngoài ăn cỗ, nên nhờ anh đến đón em.”
Hướng Vi ồ một tiếng, kéo tay Tiểu đậu đỏ, “Đi thôi, Tiểu đậu đỏ.”
Chu Thần Dật lái xe, Hướng Vi ngồi phía sau nói chuyện với Tiểu đậu đỏ, dọc theo đường đi Tiểu đậu đỏ cười khanh khách. Hướng Vi giương mắt nhìn Chu Thần Dật một cái, “Cái đó, ba mẹ em có nói là khi nào sẽ về không?”
“Chắc là đến tối sẽ về.”
Hướng Vi ồ một tiếng, một tay vuốt vuốt đầu nhỏ của Tiểu đậu đỏ, nói với Chu Thần Dật, “Tới siêu thị phía trước dừng lại một chút, em muốn mua ít đồ ăn.”
Chu Thần Dật gật đầu một cái, sau khi xe dừng lại trước siêu thị, Hướng Vi và Tiểu đậu đỏ tay dắt tay đi vào siêu thị. Tròng mắt Tiểu đậu đỏ đảo loạn muốn chạy khắp nơi, người trong siêu thị tương đối nhiều, Hướng Vi không dám để cho một mình con trai chạy khắp nơi, cũng may có Chu Thần Dật theo ở phía sau, Hướng Vi ôm con trai thả vào trong ngực anh, còn mình thì đẩy xe đi về phía trước.
Hai người tóc đen, mắt đen lại ôm con trai có mái tóc vàng và đôi mắt màu xanh lam xinh đẹp trong ngực, cảnh tượng này nhìn thế nào cũng cảm thấy vui mắt, cũng có không ít người xung quanh nhìn họ chỉ chỉ chõ chõ, người trong nước chính là như vậy, thích xem cảnh tượng náo nhiệt, vừa vui vẻ vừa đoán mò.
Hướng Vi mua một ít vật dụng hàng ngày, một ít đồ ăn vặt cho Tiểu đậu đỏ, mới đẩy xe đi mua thức ăn này nọ. Mới vừa cầm hai cây rau chân vịt xanh mượt, Hướng Vi liền nhìn thấy người quen bên tủ lạnh.
Hướng Vi cau mày nhăn mặt, nhìn bóng lưng Lưu Khải vẫn không nhúc nhích. Chu Thần Dật nhìn theo tầm mắt cô, thấy một người đàn ông mặc Âu phục màu đen đang theo một người phụ nữ mặc áo khoác màu đỏ, nhìn hai có vẻ rất thân mật. Chu Thần Dật liếc mắt nhìn, thu hồi tầm mắt, nhìn Hướng Vi, “Em biết bọn họ à?”
Hướng Vi gật đầu, “Là anh Lưu Khải. Khi còn bé cũng ở cùng trong đại viện với chúng ta đấy, sau đó cha nuôi giải ngũ làm việc trong chính phủ, nên nhà họ cũng chuyển ra ngoài luôn.”
Chu Thần Dật suy nghĩ một hồi, lại nhìn người đàn ông bên kia một chút, “Thì ra là cậu ấy à. Nếu đã gặp rồi thì cũng nên đến chào hỏi một tiếng chứ.”
Trong lòng Hướng Vi còn đang do dự, dù sao chuyện mẹ nuôi nói lần trước vẫn còn vang vọng bên tai. Chu Thần Dật đã đi đến bên chỗ tủ đông, Hướng Vi chỉ đành phải đuổi theo.
Lưu Khải đẩy xe mua đồ, thần sắc vui vẻ nhìn cô gái bên cạnh. Hướng Vi cách bọn họ khoảng chừng năm ba bước chân, dĩ nhiên là đem mọi cử chỉ hành động của bọn họ vào trong mắt. Hướng Vi nắm tay lái xe đẩy thật chặc, hít một hơi thật sâu, cười nói: “Anh Lưu Khải…”
Lưu Khải nghe có người gọi mình, vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, thấy người gọi là Hướng Vi, trên mặt lộ ra vui vẻ, “Vi Vi, em cũng ở đây à…”
Lúc này, người phụ nữ mặc áo đỏ cũng ngẩng đầu lên nhìn bọn họ, vẻ mặt có chút kinh ngạc. Hướng Vi nhìn người phụ nữ này một cái, là một người phụ nữ rất thoải mái, về phần quan hệ với Lưu Khải…
Hướng Vi cũng không tiện có kết luận xằng bậy.
“Anh Lưu Khải, mẹ nuôi và ba nuôi có khỏe không? Vài ngày nữa em sẽ đi thăm bọn họ, mấy ngày trước em về Đại Liên hôm nay mới trở lại.”
Lưu Khải cười nói: “Ba mẹ rất nhớ em đấy. Hôm nay đến nhà anh ăn cơm nhé?”
Hướng Vi lắc đầu một cái, “Không được rồi, hôm nay em phải về nhà đã.”
Tiểu đậu đỏ bĩu môi, thấy mẹ nuôi lo nói chuyện với người khác mà không để ý đến mình, trong lòng có chút tủi thân, kéo miệng gọi, “Mẹ nuôi…”
Lưu Khải nghe tiếng gọi quay đầu qua, thấy một người đàn ông thân hình cao lớn đang ôm một đứa bé trai trong ngực. Hướng Vi cười nói với Tiểu đậu đỏ, “Sao vậy Tiểu đậu đỏ?”
Tiểu đậu đỏ bĩu môi, “Mẹ nuôi, về nhà, về nhà.”
Hướng Vi lung túng nhìn Lưu Khải một cái, vào thời khắc mấu chốt Tiểu đậu đỏ này lại làm cho cô tuột xích rồi, đừng làm cho người ta lung túng như vậy chứ, tầm mắt Lưu Khải vẫn nhìn hai người nọ, trong lòng trăm biến vạn hóa, trên mặt lại vui vẻ, “Con nuôi của em à, Vi Vi?”
“Đúng vậy, mẹ nó bận việc nên em dắt theo nó về đây. Quên giới thiệu. anh Lưu Khải, đây là anh Chu Thần Dật, trước kia cũng ở cùng trong đại viện với chúng ta đấy.” Hướng Vi giới thiệu.
Lưu Khải nhìn Chu Thần Dật một cái, “À, thì ra là anh Chu sao, đúng là đã lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau.” Vừa nói vừa lấy một tấm danh thiếp từ trong túi quần ra ngoài, đưa cho Chu Thần Dật, “Anh Chu, lúc nào rảnh rỗi thì tìm em trai uống vài chén nhé, đã lâu rồi anh em chúng a mới gặp nhau mà.”
Chu Thần Dật nhận danh thiếp, “Nhất định, nhất định. Đúng là đã lâu rồi anh em chúng ta mới gặp nhau.”
Hướng Vi rất muốn hỏi người phụ nữ kia là ai, nhưng mà Lưu Khải không muốn giới thiệu, nên cô cũng không tiện hỏi. Nhưng mà dễ nhận thấy người phụ nữ này cũng không tình nguyện bị coi nhẹ, tay nhỏ bé kéo tay Lưu Khải, thanh tú nói: “Lưu Khải, anh cũng không giới thiệu với người ta một chút sao?” Cái gọi là người đẹp mềm mại họ Ngô, nhưng mà âm thanh mềm mại này lại làm cho Hướng Vi nổi cả gai ốc.
Sắc mặt Lưu Khải vốn còn đang cười hì hì, giọng nói của người phụ nữ này vừa cất lên, sắc mặt anh liền có chút khó coi, một đôi mắt che giấu chút lửa


Insane