Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341710

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1710 lượt.

ại cho Julie, cũng không quan tâm đến sự chênh lệch thời gian của người ta.
Julie mơ mơ màng màng cầm điện thoại lên, vừa nhìn thấy một chuỗi dãy số, đại biểu chính là mã số của vùng ZG, Julie đang ngủ gà ngủ gật lập tức tỉnh lại, cô đưa số điện thoại này cho Hướng Vi, nhìn số này gọi cũng biết chỉ có thể là Hướng Vi, đêm hôm khuya khoắc lại gọi điện thoại đến, Julie sợ là Tiểu đậu đỏ xảy ra chuyện gì, thấp thỏm cầm điện thoại, chút vội vàng nói: “Vi Vi, sao vậy? Tiểu đậu đỏ đã xảy ra chuyện gì sao?”
Hướng Vi thấy âm thanh của Chị Julie có chút khan khan, vội vàng dừng một chút, “Chị Julie, chị yên tâm, Tiểu đậu đỏ rất vui vẻ, chị không cần phải lo lắng gì cả.”
Julie thở phào một cái, tức giận nói: “Chị nói này Đại tiểu thư Hướng, hiện tại bên chị đang là nửa đêm canh ba, em gọi điện thoại đến là muốn hù chết chị à. Tốt nhất là cho chị một lý do chính đáng, có biết quấy nhiễu giấc ngủ của người khác là một hành vi không có lương tâm không hả?”
Hướng Vi vội vàng cười nói: “Xin lỗi chị Julie, tại em quá kích động nên quên mất bên chị đang chênh lệch giờ. Chị Julie, vậy chị cứ từ từ ngủ, em sẽ gửi qua email, lúc nào dậy chị hãy xem nhé. Em sẽ không quấy rầy chị nữa, Tiểu đậu đỏ rất khỏe mạnh, trên mặt còn nhiều thêm miếng thịt nữa đấy, mặc áo lạnh dày cộm vào nhìn chính là một viên thịt mập mạp. Chị Julie, em cúp máy đây.”
Hướng Vi cúp điện thoại xong, thở phào một cái, sơ suất quá, thế mà lại bên chị Julie bên đó vẫn còn đang là buổi tối đấy. Hướng Vi bắt đầu cầm bút vẽ ra những ý tưởng trong đầu, trong nhất thời phòng chỉ nghe âm thanh bút sột soạt.






Lần này vừa hết năm, Hướng Vi đã trở về Đại Liên trước tiên, Tiểu đậu đỏ thích dính lấy ba nuôi, nên không theo Hướng Vi về Đại Liên. Trước khi đi, Hướng Vi dặn dò Chu Thần Dật phải chăm sóc Tiểu đậu đỏ thật tốt, mới có hơi không muốn trở về Đại Liên.
Trần Đức Cương đã tám mươi tuổi, xương cốt cũng coi như cường tráng. Lỗ tai của ông cụ có chút lãng, mặc dù ánh mắt có hơi vẩn đục nhưng vẫn có thần. Nhà cũ của Trần gia đã sớm sửa lại thành biệt thự rồi. Mấy ngày trước, Trần Đức Cương nghe con trai nói vài hôm nữa Hướng Vi sẽ về, ngày ngày ông cụ đều nhìn ra cửa, mong đợi cháu ngoại sớm trở về.
Hướng Vi xuống taxi, nhìn ông ngoại mặc áo lông màu đen đang chống gậy đứng trước cửa, trong lòng vừa vui mừng lại vừa khó chịu, bước nhanh tới, kéo tay ông ngoại, ánh mắt có chút đỏ lên, “Ông ngoại, con về rồi.”
Mặc dù lỗ tai Trần Đức Cương không được tốt lắm, không nghe rõ cháu ngoại nói cái gì, nhưng vẫn rất vui mừng, tuy tuổi ông cụ đã cao, nhưng giọng nói vẫn còn rất lớn, “Vi Vi đã về rồi à, mau vào, mau vào… Vào trong nhà cho ấm.”
Hướng Vi theo ông đi vào, trong nhà cậu mợ đều có cả. Mợ cười nói: “Vi Vi con nhìn xem, mấy ngày nay ông ngoại con đều muốn ra cửa nhìn một chút, lúc nào cũng hỏi mợ là khi nào thì Vi Vi về, hôm nay con về là tốt rồi.”
Trần Đức Cương cười nói: “Ông ngoại già rồi, không thể so sánh với các con trẻ tuổi được. Hằng năm, Vi Vi nhớ về thăm ông ngoại một chút là được, cũng không biết sang năm con về ông ngoại có còn không nữa.”
Hướng Vi thở dài, năm nay ông ngoại so với tám năm trước cô về nhìn già đi không ít, cũng không còn sức sống giống như hồi đó, trong lòng Hướng Vi thấy có chút khó chịu.
“Ông ngoại già chỗ nào, ông ngoại phải sống đến trăm tuổi ấy chứ.”
Trần Đức Cương vui vẻ cười to, “Con đứa nhỏ này, ông ngoại cũng không cầu xin sống lâu trăm tuổi, chỉ cần sinh thời có thể nhìn thấy Vi Vi nhà ta kết hôn sinh con là ông ngoại đã yên tâm rồi.”
Hướng Vi cố gắng mở trừng hai mắt, “Dạ phải, ông ngoại nhất định sẽ thấy được, đến lúc đó con còn muốn đem cháu cố đến cho ông nhìn nữa.”
Trần Đức Cương cười nói: “Tốt lắm, ông ngoại sẽ bảo dưỡng thân thể thật tốt đến khi Vi Vi nhà ta kết hôn sinh con.”
Trần Trường Chinh cũng cười nói: “Vi Vi, con cũng đã đến tuổi kết hôn rồi, sớm nên lập gia đình cũng tốt.”
Hướng Vi cười nói: “Dạ, con biết rồi cậu, con vào phòng bếp nhìn một chút xem mợ có cần giúp gì không.”
Hướng Vi ở Đại Liên một thời gian rồi trở về Bắc Kinh, đã mấy ngày Tiểu đậu đỏ không nhìn thấy mẹ nuôi, khi ở sân bay nhìn thấy Hướng Vi, liền kêu oa oa chạy tới, giống như một viên thịt tròn vo nhào vào trong ngực cô. Hướng Vi ôm chặt Tiểu đậu đỏ, một tay chỉ chỉ vào cái trán nhỏ bé, cười nói gì đó.
Chu Thần Dật đứng một bên nhìn hai người một lớn một nhỏ cười khanh khách, híp mắt một cái. Hướng Vi đứng dậy, dắt tay Tiểu đậu đỏ hơi: “Tiểu đậu đỏ, mấy ngày nay có nghe lời không?”
Tiểu đậu đỏ vội vàng gật đầu, nháy mắt nhìn Hướng Vi, “Mẹ nuôi, Tiểu đậu rất nghe lời, ông ngoại thích, bà ngoại thích, ba nuôi thích, ai cũng thích.”
Hướng Vi cười cười, ngẩng đầu lên nhìn Chu Thần Dật một cái, thấp giọng nói: “Sao anh lại đến đây?”
Chu Thần Dật kinh ngạc nhìn Hướng Vi một cái, cô bé này về Đại Liên một chuyến trở lại thế nào lại có chút khác khác vậy, không phải là làm mặt xụ sao? Chu Thần Dật cười nói: “Hôm nay, bố mẹ