Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341715

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1715 lượt.

giận nhìn người phụ nữ kia, rất không nể tình mà kéo tay cô ta ra. Lưu Khải nói với bọn họ: “Anh còn có chút việc phải làm nên đi trước. Vi Vi, mẹ nuôi nhắc đến em mãi, lúc nào đến cũng được. Anh Chu, đã lâu không gặp nên mấy ngày nữa hai anh em ta phải uống một bữa cho đã đấy.” Nói xong gật đầu với Chu Thần Dật một cái, bước nhanh chân đi thẳng về phía trước, người phụ kia đi phía sau gọi anh chờ một chút. Lưu Khải vẫn làm như không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước, người phụ nữ đó chỉ đành phải nhanh chân bước theo anh.
Hướng Vu nhíu mày một cái, nhìn hai người rời đi, trong lòng có chút nặng nề, quả nhiên là anh Lưu Khải này, rất khác với trước kia. Chu Thần Dật nhìn Hướng Vi một cái, “Đi thôi, chúng ta cũng lo mua thức ăn rồi về.”
Hướng Vi gật đầu một cái, có chút không yên lòng túy ý mua một chút thức ăn rồi đi về. Đến nhà, lúc xuống xe Hướng Vi hỏi một câu, “Chú Chu và dì Diệp có đi cùng không?” Thấy Chu Thần Dật nhìn mình không lên tiếng, Hướng Vi có chút lúng túng nói: “Ý em là, nếu như bọn họ không có ở nhà, vậy thì anh vào nhà em ăn cơm tối luôn cũng được, dù sao cũng thuận tiện, không cần phải ăn bên ngoài.”
Chu Thần Dật cười cười, “Được…”
Khi Chu Thần Dật về thì mọi người trong nhà cũng đã trở lại, Diệp Hạo Triết thấy chân mày khóe mắt em trai đều không giấu được vui vẻ, rất ăn ý cùng bà xã liếc mắt nhìn nhau, suy nghĩ làm sao hỏi thăm em trai một chút.
Tâm tình Diệp Hân hôm nay có chút không tốt, đáng nhẽ đi tham gia hôn lễ là việc vui, nhưng vấn đề là con trai nhỏ của Diệp Hân cũng đã hơn ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa ổn định, lần này Diệp Hân bị kích động lớn, con trai của người ta mới hai mươi lăm tuổi đã kết hôn rồi, còn con trai mình cũng đã hơn ba mươi tuổi mà cũng không nói đến lúc nào mới ổn định. Trong lòng Diệp Hân rất tức giận, vừa về đến nhà, cũng không chờ đến khi con trai nhỏ về mà sớm về phòng nghỉ ngơi trước, tránh khỏi đến lúc nhìn thấy con trai lại phát ra hỏa khí.
Buổi tối, hai anh em cùng ngủ một giường, Diệp Hạo Triết chu miệng nhìn Chu Thần Dật một cái, “Anh nói này, hôm nay có chuyện gì tốt à? Anh thấy tâm tình em dường như rất tốt thì phải.”
“Không có chuyện gì cả.”
“Không có chuyện gì? Lừa gạt ai vậy! Anh còn không biết em sao? Em và Vi Vi…”
Ánh mắt Chu Thần Dật lạnh một cái, Diệp Hạo Triết nhìn thấy ánh mắt của anh, “Thần Dật, dù sao anh cũng là anh trai của em, em nghĩ gì, chẳng lẽ anh lại không biết sao? Em thích cô ấy, điều này anh đã biết rất lâu trước kia rồi.”
Chu Thần Dật trầm mặt một trận, mới nhìn anh trai mình một cái, “Như vậy... Anh nghĩ phải làm như thế nào?”
Diệp Hạo Triết thở dài, “Thần Dật, đương nhiên là anh hy vọng em và Vi Vi sẽ có kết quả tốt, nhưng mà, nếu như cô ấy không thích em, anh hy vọng em hãy để cô ấy đi.”
“Thì ra anh không coi trọng em như vậy à.” Chu Thần Dật tự giễu nói.
“Em trai, anh chỉ là không hy vọng trong các em không có người nào vị thương cả. Em là em trai của anh, anh hiểu tâm tư của em đối với cô ấy, em để cô ấy trong lòng nhiều năm như vậy, nếu không phải năm đó anh cầm nhầm vật ấy của em thì làm sao anh biết được tâm tư của em đối với cô ấy chứ. Thần Dật, thật xin lỗi, năm đó anh lừa em nói là không có nhìn thấy vật ấy! Thần Dật, cũng không phải là anh trai không coi trọng em, chẳng qua chuyện tình cảm thì không thể miễn cưỡng được. Em là một người đàn ông, nên có trách nhiệm của một người đàn ông! Thành thật mà nói, lúc đó, khi anh biết chuyện này cũng vô cùng kinh ngạc. Nói thật thì năm đó anh cũng không cho là em xứng với cô ấy, em quá kiên cường, tính khí cũng tồi tệ, hơn nữa, trong đám con nít chúng ta lớn lên trong đại viện, trừ Vi Vi ra, người vừa sạch sẽ đơn thuần! Cô ấy tựa như một trang giấy trắng, không phức tạp, khi đó anh cũng không hy vọng em sẽ tìm đến cô ấy. Nhưng mà bây giờ, anh lại nghĩ, thật ra thì hai cũng rất xứng đôi. Có thể người khác thì anh không hiểu lắm, nhưng anh biết, nếu đối tượng là em, vậy em nói được thì nhất định sẽ làm được, tuy ngoài miệng em không thể nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng trong lòng lại vì người ta mà suy nghĩ rất nghiêm túc. Thần Dật, những thứ anh đều không nói, em muốn làm gì anh cũng sẽ ủng hộ em!”
Chu Thần Dật xoắn xuýt chân mày, nghiến răng nghiến lợi nói: “Diệp Hạo Triết! Thì ra khi đó anh đã biết rồi.”
Diệp Hạo Triết thấy em trai xoa tay hăm he, vội vàng khoát tay nói: “Em trai, anh cũng chỉ là muốn nhìn xem em kiên trì đến chừng nào thôi mà, đây là anh đang quan tâm em đấy chứ, rèn luyện ý chí cho em!”
Chu Thần Dật hừ lạnh một tiếng, dù ai nếu đã bị nhìn thấu suy nghĩ từ nhiều năm trước đi nữa thì cũng đều cảm thấy không thoải mái, huống chi người này lại là anh trai của anh! Thế nhưng không có phúc hậu núp ở sau lưng cười nhạo anh như vậy!
Diệp Hạo Triết thấy em trai ngoài cười nhưng trong không cười liếc mắt nhìn mình, bàn về đánh nhau, điên nhiên anh không phải là đối thủ của đứa em trai này. Diệp Hạo Triết cười ha ha, nhìn Chu Thần Dật một cái, làm bộ ho khan mấy tiếng, “Em trai, em không muốn đem Vi Vi thu phục


XtGem Forum catalog