Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341857

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.

p xúc với nghề này, cô đã hiểu rõ ý định của mình, thời đại này, đơn thuần theo đuổi nghệ thuật sẽ chỉ làm chính mình ngã vào vực sâu không đáy, thương mại và nghệ có thể kết hợp với nhau hay không thì mới tốt, đây cũng coi như là một kỹ thuật trong phương diện nào đó, cô cũng một mực vì thế mà cố gắng.
Cùng lúc đó, bộ truyện tranh mới của cô cũng được tung ra thị trường, lần này, cô không tìm ông chủ trước kia mà là bán cho một công ty khác.
Bận rộn hơn nửa năm, Hướng Vi cũng có chút mệt mỏi, dự định mười một tháng này sẽ đi Shangri-La hay Tây Tạng du lịch một vòng để bản thân được thả lỏng một chút. Mấy tháng như thế, cô và Chu Thần Dật cũng chưa từng liên lạc, bảo cô cúi đầu hạ thấp mình xuống trước cô làm không được, vốn dĩ cũng đâu phải là cô sai. Mấy tháng qua cô cũng đã suy nghĩ rất nhiều, không phải chỉ là một người đàn ông thôi sao, có cái gì ghê gớm đâu chứ.
Ngày mười một, Hướng Vi thu xếp đơn giản một ít hành lý, tạm biệt Julie bắt đầu hành trình đi Tây Tạng. Hướng Vi bước xuống máy bay, thật đúng là có phần chưa thích ứng được, ở khách sạn nghỉ ngơi hai ngày, phản ứng ở Cao Nguyên mới thoáng thuyên giảm một tí. Hướng Vi tìm một người hướng dẫn, là một người phụ nữ ba mươi tuổi đã li hôn, có một cô con gái năm tuổi.
Hướng Vi ở Tây Tạng khoảng bảy ngày, thật sự là có chút chịu không nổi khí hậu ở đây nên rời khỏi Tây Tạng đi vào Tứ Xuyên rồi lại đến Vân Nam, hết cả tháng mười, Hướng Vi đều ở bên ngoài du lịch và luôn tắt điện thoại, chỉ khi nào đến một địa điểm mới thì mới gọi điện thoại báo cho Julie biết. Còn ở Thượng Hải, Julie đã bị cô làm cho tức giận muốn chết rồi, nói cô lớn rồi mà vẫn cứ tùy hứng như vậy, có biết làm cho người ta vô cùng lo lắng hay không, v.v… Ở bên này Hướng Vi cười nói tự mình sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, bảo Julie đừng lo lắng, lúc về sẽ mang quà lưu niệm cho mọi người.
Đầu óc Hướng Vi choáng váng, nhìn Julie cười yếu ớt, “Chị Julie, chị đã về rồi à.”
Julie vừa đỡ Hướng Vi vừa nói: “Mới chỉ có hai ngày mà em biến mình thành như thế này rồi? Rốt cuộc là em đang làm cái gì vậy, bị ốm cũng không biết đi tìm bác sĩ à?”
“Em không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như thế này, mấy ngày cũng đã uống thuốc rồi nhưng mà vẫn không khỏi.”
“Bớt nói mấy câu đi, em xem cổ họng em đã khàn thành thế này rồi này. Sao không gọi điện thoại trước cho chị, hai ngay nay chị sẽ chăm sóc em. Làm sao lại biến mình thành thế này chứ.”
Đúng là cảm cúm, ở bệnh viện truyền dịch xong buổi chiều có thể về, Julie nhìn về mấy viên thuốc Hướng Vi uống mấy ngày trước, lại càng tức giận muốn chết, cô nhóc này thế mà lại lấy thuốc đã hết hạn sử dụng ra mà dùng, cũng may coi như mạng của cô lớn. Khóe miệng Hướng Vi giật, trước giờ thân thể cô rất tốt, từ nhỏ đến lớn cũng ít khi nào sinh bệnh, sáng hôm đó thức dậy thấy không được thoải mái nên cô cũng tùy tiện tìm chút thuốc cảm cúm uống vào, cũng không chú ý đến thời hạn.
Julie muốn tức không được mà muốn cười cũng không xong, đành phải ngồi một bên hờn dỗi, bảo nàng phải nghỉ ngơi thật tốt. Hướng Vi truyền dịch xong, tinh thần tốt hơn rất nhiều, bảo Julie ngày mai có thể đi làm rồi không cần chăm sóc cô nữa. Julie hết cách với cô, đành phải bảo cô tự chăm sóc mình thật tốt nếu có chuyện gì thì lập tức gọi thoại cho cô ấy. Hướng Vi gật đầu nói vâng.
Sáng ngày hôm sau thức dậy, đã hơn chín giờ, hôm nay tinh thần Hướng Vi tốt hơn rất nhiều, nằm trên giường ngủ nướng, đã bao lâu rồi không được ngủ trên giường của mình, những ngày ở bên ngoài ngủ trong khách sạn thật là nhớ nhung đến cái giường trong nhà mà. Chỉ là không nghỉ tới mới vừa về thế mà lại bị cảm, rõ là…
Gần mười một giờ Hướng Vi mới thức dậy, dự định sẽ làm cho mình chút đồ ăn, nhưng vẫn còn chưa làm thì vang lên tiếng cửa. Hướng Vi nhíu mày, nhìn qua mắt mèo ra bên ngoài, thế mà lại là anh ta. Trong nhất thời Hướng Vi ngây ngẩn cả người, chuông cửa lại tiếp tục vang lên còn kèm theo tiếng gõ cửa.
Hướng Vi thở dài, mở cửa ra lạnh nhạt nhìn anh. Chu Thần Dật thấy cô đứng ở cửa, có chút không biết nên nói cái gì, trong nhất thời hai người đều im lặng. Hướng Vi nhíu mày, “Tiểu đậu đỏ đã về Mỹ rồi, xin mời trở về đi.”
Hướng Vi nói xong liền muốn đóng cửa, Chu Thần Dật vội vàng chặn cửa lại, “Vi Vi, em bị ốm rồi.”
“Tôi có bị ốm hay không mắc mớ gì đến anh, bây giờ mời anh đi ngay lập tức, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”
Chu Thần Dật đâu dễ gì mà rời khỏi, khó khăn lắm mới xin nghỉ phép được, “Vi Vi, em hãy nghe anh nói, anh biết em buồn anh thời gian qua đã không liên lạc với em. Em xem anh mới vừa xuống máy liền đến đây ngay lập tức, ngay cả miếng nước cũng chưa kịp uống, hãy để cho anh vào nhà trước có được không?”
Hướng Vi quần áo của anh thật sự cũng có nhiều nếp nhăn, nhìn sắc mặt có chút tái nhợt, tóc cũng rất lộn xộn, từ truớc đến giờ Chu Thần Dật rất để ý đến hình tượng của mình, về điểm này thì cô biết rõ. Chung quy là Hướng Vi cũng không thể hạ quyết tâm làm người dưng được, “Anh vào trước đi.”
Hướng Vi ngồi trên ghế sa-lon, nhìn Chu Thần Dật


XtGem Forum catalog