Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
ếc rèn sắt không thành thép nhìn cô một cái, “Tự em nghĩ lại xem chị nói có đúng hay không!”
Chờ Julie ra ngoài xong, thật lâu sau Hướng Vi mới hồi phục lại tinh thần, cô trở nên kém cỏi như vậy sao? Không phải chỉ là đàn ông thôi sao, việc gì cô phải biến mình thành cái hình dáng này! Hay là nói, thật ra thì cô yêu anh hơn nhiều hơn là cô vẫn nghĩ. Hít một hơi thật sâu, mở máy tính ra, đăng nhập vào QQ, vừa mở QQ ra, cái hình đầu nhảy múa không ngừng.
Hướng Vi mở ra, kí tên “Tri âm đại tỷ” hình cái đầu nhấp nháy không ngừng, tài khoản QQ này là Hướng Vi mới thêm bạn vào hai tháng trước, là fan truyện tranh của cô, theo như cô ấy nói thì cô ấy đã ba mươi tám tuổi. Được rồi, thật ra Hướng Vi cũng biết tại sao mình lại thêm cô ấy vào QQ nữa, từ trước đến giờ cô chưa bao giờ thêm ai, mặc dù fan hâm mộ của cô rất nhiều có thể xây thành “Hậu cung”, nhưng cô vẫn chưa từng thêm ai. Nhưng mà, Hướng Vi và cô ấy trò chuyện với nhau rất nhiệt tình, sau đó cô cũng đem chuyện của Chu Thần Dật nói cho cô ấy nghe, đương nhiên là cô sẽ không nói tên ra, dùng một cái tên Z để thay thế.
Hướng Vi cười cười, kích chuột vào hình cái đầu, khung đối thoại liền hiện ra. Trên khung trò chuyện xuất hiện một dòng chữ, “Bảo Bảo, sao vẫn còn chưa ngủ? Mau đi ngủ sớm đi, đừng chỉ lo vẽ tranh, cẩn thận thân thể.”
Hướng Vi trước sau như một bỏ qua xưng hô phía trước, thật sự là khiến toàn thân cô nổi cả da gà, Hướng Vi trả lời một câu, “Đại tỷ, em sẽ đi ngủ ngay đây.”
Hướng Vi thấy QQ của cô ấy không có sáng, tưởng cô ấy đã logout, kết quả cô ấy lại gửi đến vẻ mặt giận dữ, “Đã trễ thế này tại sao vẫn chưa ngủ hả?”
“Không phải chị vẫn chưa ngủ sao?”
“Em cũng không thương tiếc cho thân thể của mình quá rồi.” Ngoài câu này còn có thêm vẻ mặt giận dữ nữa.
“Đại tỷ, cảm ơn chị mấy ngày qua đã trò chuyện và khuyên bảo em. Đã hai tháng rồi mà Z vẫn không liên lạc với em, em cũng không gọi điện thoại hỏi anh ấy. Em cho rằng cuối cùng rồi anh ấy cũng sẽ nói cái gì đó với em, nhưng không có. Em nghĩ, giữa bọn em xem như đã rạn nứt rồi. Chung quy là do em quá tự tin thôi. Em tưởng em đối với anh ấy không có bao nhiêu tình cảm, nhưng bây giờ em phát hiện em đã sai rồi, đáng tiếc chờ đến khi em phát hiện ra mình yêu anh ấy thì anh ấy đã không còn ở bên cạnh em nữa. Đại tỷ, đoạn tình cảm này, rốt cuộc cũng kết thúc, mặc dù em rất khổ sở, nhưng trong lòng lại buông lỏng không ít…”
“Tri âm đại tỷ” liên tục gửi đến “Vì sao?”, “Đừng dễ dàng buông tay như vậy, có lẽ lâu như thế mà người đó vẫn không liên lạc với em là có nổi khổ riêng, nếu như người đó yêu em, làm sao lại thể buông tay em được. Bảo Bảo, em phải tin tưởng anh ấy.”
Hướng Vi gửi một cái vẻ mặt bất đắc dĩ qua, “Hiện tại có tin hay không cũng không phải là vấn đề, lâu như vậy mà anh ấy cũng không liên lạc với em, ai biết anh ấy có phải đã cùng với H hợp lại rồi hay không, dù sao người phụ nữ cũng đã có con của anh ấy rồi không phải sao! Trước kia, Z nói với em anh chưa từng có bạn gái cho dù quan hệ cũng không có tình cảm, nhưng nếu như không có tình cảm thì làm sao người phụ nữ tên H kia lại có con của anh ấy chứ! Em giống như một con ngốc bị anh ấy đùa giỡn một vòng, đã đánh mất trái tim thì không còn gì cả, duy chỉ có một điều là cho tới bây giờ em chưa từng nói với anh ấy “Em yêu anh”, mặc dù em thua, nhưng ít nhất cũng không thua hoàn toàn, anh ấy vĩnh viễn cũng sẽ không biết được em đã từng yêu anh ấy.”
“Tri âm đại tỷ” im lặng một hồi, lại gửi sang, “Vì sao không hỏi cậu ấy? Em nói H mang thai con của cậu ấy vậy em đã tìm cậu ấy đối chất qua chưa? Em đã nghe anh ấy nói như thế nào rồi à? Nếu em yêu cậu ấy, em làm sao có thể vì lời nói của người khác mà khẳng định đó là lỗi của cậu ấy, làm sao em biết những lời của người phụ nữ kia là thật? Sao em không dùng đầu óc em để suy nghĩ một chút? Thật sự là làm chị tức chết rồi.”
Khóe miệng Hướng Vi giật giật, “Lúc trước em không tìm anh ấy chất vấn là vì em tin tưởng anh ấy, em tin ấy có thể xử lí tốt chuyện này. Nhưng mà chị cũng thấy đó, đã hai tháng rồi, cái gì anh ấy cũng chưa nói với em, ngoại trừ ngày đó đi anh ấy gọi điện cho em thôi. Hiện tại nói những lời này còn có ý nghĩa gì nữa chứ, đã hai tháng rồi anh ấy cũng không liên lạc với em, em cũng không có dũng khí nói rằng anh ấy vẫn còn nhớ đến em.”
Ngay sau đó “Tri âm đại tỷ” liên gửi tin nhắn sang, “Làm sao em biết cậu ấy không nhớ em, Bảo Bảo em phải tin tưởng cậu ấy, lẽ cậu ấy thật sự có nổi khổ riêng.”
Hướng Vi cảm thấy hình như hôm nay đại tỷ hơi khác lạ, “Đại tỷ, chúng ta không nói đến anh ấy nữa. Muộn rồi, em cũng buồn ngủ, đại tỷ cũng đi ngủ sớm một chút đi, bye bye.” Nói xong Hướng Vi logout luôn, tắt máy vi tính, đứng dậy đi về phòng ngủ.
Tháng tám, bộ phim sẽ chính thức được lên songs truyền hình, tâm tình Hướng Vi vẫn vô cùng căng thẳng, cô không biết khán giả sẽ phản ứng như thế nào, khán giả thích mới là mục đích cuối cùng mà bọn họ theo đuổi. Từ khi cô bắt đầu tiế