Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341636
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1636 lượt.
yện có thể làm anh nhất định sẽ làm được.”
Hướng Vi vẫn như trước không ngẩng đầu lên nhìn anh, tiếp tục xem tạp chí của mình. Chu Thần Dật xoa xoa huyệt thái dương, đứng dậy đi đến trước mặt cô, bỗng chốc lấy quyển tạp chí trong tay cô đi.
“Vi Vi, hai chúng ta tại sao lại biến thành như thế này?”
Hướng Vi nhìn chằm chằm vào Chu Thần Dật, “Anh luôn miệng nói yêu tôi, nói đến cùng là anh yêu tôi cái gì hả? Chu Thần Dật, tuy tôi không thông mình, nhưng cũng không phải ngu ngốc, chữ yêu trong miệng của anh thì có giá trị bao nhiêu? Lướt qua bối cảnh sau lưng tôi, lướt qua những cái này, cũng còn bao nhiêu? Chẳng qua tôi chỉ phù hợp với điều kiện của anh thôi. Giống nhau thôi, anh hiểu rất rõ, gia đình tôi không có khả năng sẽ để tôi tùy tiện tìm một người đàn ông, cái gọi là ‘Môn đăng hộ đối’, anh và tôi đều rất rõ ràng.”
Chu Thần Dật có chút hỗn loạn, “Vi Vi, anh thật sự không hiểu, gia thế bối cảnh và tình yêu tại sao nhất định phải mâu thuẫn? Đúng vậy, anh thừa nhận, trước kia là anh đã làm chuyện sai lầm, ở điểm này là anh có lỗi với em. Tuy trong lòng anh yêu em, nhưng vẫn có tật xấu của đàn ông, cộng thêm lúc đó em lại đang ở Nhật Bản. Vi Vi, chẳng lẽ vì chút sai lầm trước kia của anh mà em không thể tha thứ cho anh được sao? Theo như lời em nói, sự xuất hiện của anh cũng trùng hợp phù hợp với điều kiện của em, cho nên em mới quyết định đến với anh. Nếu đã chấp nhận anh rồi thì tại sao lại không tin anh? Vi Vi, giữa chúng ta em mới đúng là máu lạnh.”
“Chu Thần Dật, anh câm miệng cho tôi! Anh có tư cách gì mà nói tôi? Đúng vậy, lúc trước tôi lựa chọn anh là những suy tính này, anh xuất sắc, phối hợp với điều kiện của tôi, đúng, tôi thừa nhận là tôi cân nhắc những cái này. Vì sao tôi không thể cân nhắc những cái này? Tôi là một người trưởng thành, tình yêu cũng không phải là thứ duy nhất đối với tôi, anh nói rất đúng, anh chỉ phù hợp với điều kiện của tôi.” Hướng Vi nhún nhún vai, “Nhìn đi, tôi là một người phụ nữ ích kỷ lại máu lạnh, chúc mừng anh nhìn thấy rõ rồi.”
Chu Thần Dật bước một bước dài lên phía trước, một tay nắm lấy cằm Hướng Vi, “Hướng Vi, giữa chúng ta nhất định cứ phải mổ xẻ tàn khốc ra như vậy sao? Anh không cho phép em nói bản thân mình như vậy, lo lắng của em không sai, nếu như em là người chỉ để ý đến tình yêu nam nữ, thì anh làm sao coi trọng em được? Em rất thông minh, cho tới bây giờ em luôn biết em muốn gì, từ nhỏ em luôn là người có chính kiến, em rất bình tĩnh, cùng bọn anh giữ một khoảng cách. Em không giống với những người như Lý Hân Di, tự cho là đúng, cho là có được một người cha tốt thì không coi ai ra gì, toàn bộ thế giới mình là lớn nhất. Em rất khiêm tốn, không để cho quá nhiều người chú ý đến em, bởi vì em biết, em không có lựa chọn, cho nên năm đó em mới cùng đi thủ đô với bác Hướng, lấy thành tích của em khi thi vào trường đại học, vào đại học Thanh Hoa thì làm sao không có trình độ? Nhưng em lại lựa chọn một trường đại học không tính là quá tốt, cũng không phải là chọn sai trường, chẳng qua em chỉ muốn làm cho người ta cảm thấy không thể nào xuất sắc mà thôi. Em tưởng muốn người khác không có ý đồ với em, bởi vì em biết, những người như chúng ta thì không có lựa chọn! Em làm được, đúng không? Cho nên anh nói em rất thông minh, thông minh cực kỳ!”
Hướng Vi cười lạnh một tiếng, “Chu Thần Dật, anh có phần mơ mộng quá rồi. Tôi cũng không không thinh như anh nói vậy đâu. Anh không cần dùng suy nghĩ của anh chắc chắn rằng tôi cũng suy nghĩ như vậy. Chu Thần Dật, đã có ai từng nói qua với anh câu này chưa, anh thực sự rất đáng đánh đòn rồi!”
Chu Thần Dật cúi đầu, chóp mũi của anh dính sát vào chóp mũi của cô, Hướng Vi có thể nghe thấy tiếng hít thở của anh. Môi của Chu Thần Dật nhẹ nhàng lướt qua môi cô, sau đó dừng lại bên cạnh khóe miệng của cô, “Vậy chờ em hết bệnh rồi tùy ý đánh anh như thế nào cũng được.”
“Anh buông ra cho tôi!”
Chu Thần Dật buồn cười ra tiếng, buông cô ra, đứng thẳng người, “Cho nên mới nói, chúng ta là cùng một loại người. Vi Vi, ngày mai anh phải trở về rồi. Chắc phải cuối tháng sau mới nghỉ được. Anh lập lại một lần nữa, anh và người phụ nữ họ Hoàng kia không có một chút quan hệ nào cả, mẹ nó người phụ nữ kia dám lừa anh!”
“Anh muốn làm gì?”
Chu Thần Dật nhíu mày, “Yên tâm, anh có thể làm gì, anh chính là một công dân tốt nha, chỉ là thuận tay cho người nào đó một chút chuyện để làm thôi, không hơn.”
Hướng Vi trừng mắt, “Anh muốn làm gì với tôi không có một quan hệ, tôi chỉ nhắc nhở anh một câu, đừng quá không coi ai ra gì, anh cũng không phải là không gì làm không được. Nếu để cho cấp trên biết anh làm bậy, làm sao có thể đi tiếp nữa?”
Chu Thần Dật nhíu mày, “À quên nói cho em biết một chuyện, lần này học tập trở về, anh đã được thăng lên một bậc rồi. Ngược lại em hãy nhìn xem anh làm sao hồ đồ tiếp nữa… Em cho là, anh sẽ giữ lại khuyết điểm nào để cho người ta bắt lấy điểm yếu của anh sao?”
Hướng Vi cười lạnh, “Cũng đúng, với Chu Thần Dật anh muốn bối cảnh có bối cảnh, làm sao ai còn dám tới bắt anh?”