XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1631 lượt.

đã về rồi à, có biết mấy ngày trước em thật sự làm cho mọi người lo lắng gần chết hay không, điện thoại thì tắt máy, người cũng không tìm được em, em nói một chút xem em cô bé này tại sao lại tùy hứng như vậy hả?”
“Chị Mạn, hôm nay Chu Thần Dật đến đây…”
“Cái tên tiểu tử này, cuối cùng cũng đến rồi, Vi Vi, em yên tâm, chị đã mắng cậu ấy một trận rồi, Bành Chiêu bảo chị đừng dạy dỗ cậu ấy nữa, xem cậu ấy về sau còn dám làm em đau lòng nữa không. Cái tên xú tiểu tử này, tại chị ở quá xa, nếu không tự tay chị sẽ dạy dỗ cậu ấy một trận…”
Hướng Vi thở sâu, dùng sức chớp chớp mắt, “Tại sao… Lại gạt em?”
Bên kia Thôi Mạn tạm dừng một hồi, mới chậm rãi nói: “ Thực xin lỗi, Vi Vi, chị chỉ muốn cho hai người làm hòa với nhau thôi. Chu Thần Dật quả thực rất khốn nạn, nhưng em phải tin tưởng cậu ấy, thật sự không phải cậu ấy không liên lạc với em, mà do cậu ấy đi quá vội, lúc đi chỉ kịp nói cho chị biết tên QQ của em. Bành Chiêu nhà chị cũng cùng đi với cậu ấy, đừng nói em không liên lạc được với Chu Thần Dật, Bành Chiêu nhà chị mấy tháng đầu cũng không liên lạc được giống như cậu ấy, sau đó mới có thể thỉnh thoảng liên lạc một lần. Vi Vi, mặc kệ em có tức giận bao nhiêu, một khoảng thời gian đó em không có ở Thượng Hải, trong lòng Chu Thần Dật thật sự lo lắng cho em muốn chết, lại không dám nói với ba mẹ em, nên Chu Thần Dật rất chán ghét người đó, cũng không thể đến cầu xin bọn họ tìm em. Vi Vi, em hãy tha thứ cho cậu ấy đi, Hoàng Oánh thật sự không có quan hệ gì với cậu ấy cả, bởi vì lúc trước người chăm sóc cho Hoàng Oánh chính là chị. Vi Vi, người cả đời này, có bao nhiêu là thuận lợi, những bụi gai gập ghềnh này lúc nào cũng trôi qua. Chị lớn hơn bọn em vài tuổi, Thần Dật đối với chị mà nói, cũng giống như em trai chị, chị cũng biết một ngày nào đó em sẽ biết được hành động của chị, mà chị vẫn làm, Vi Vi, chị… Thật sự xin lỗi.”
Có cái gì làm mờ hai mắt Hướng Vi, cô hít hít cái mũi, “Chị Mạn, chị có biết, em vẫn luôn coi chị là bạn tốt của em, ngay cả “Tri âm đại tỷ” em cũng cảm thấy thân thiết. Chị Mạn, em không biết nên làm như thế nào, chuyện lộn xộn của em và Chu Thần Dật em cũng muốn phải nói gì nữa, em chỉ cảm thấy rất mệt mỏi, chị hiểu không? Anh ấy gạt em bao nhiêu chuyện, em cũng không muốn đi tìm hiểu nữa, em thật sự không thể hiểu nổi anh ấy, em đứng trước mặt anh ấy, giống như một tấm giấy trắng, em thật sự cảm thấy rất mệt mỏi…”
“Vi Vi… Thật xin lỗi. Em là một cô gái tốt, chị chỉ hy vọng em có thể gả cho cậu ấy thôi. Tuy Chu Thần Dật kiêu ngạo, nhưng cậu ấy thật sự yêu em. Tuy hai người các em đã quen nhau từ nhỏ, còn chị chỉ quen biết cậu ấy mười mấy năm nhưng em nhất định không hiểu cậu ấy bằng chị. Gia đình của cậu ấy em cũng biết, Hạo Triết là anh trai cùng mẹ khác cha với cậu ấy, em phải biết rằng, bất kể gia đình này ở trước mặt người ngoài có bao nhiêu yên ổn, nhưng thật ra là có rất nhiều vấn đề. Chuyện của người lớn mình còn nhỏ nên không có quyền can thiệp vào. Con người Thần Dật là như vậy, tuy mồm miệng độc ác nhưng lòng dạ lại rất tốt, rõ ràng là trong lòng cậu ấy rất lo lắng cho em, nhưng cái miệng thối ấy lại nói ra những lời khiến người khác muốn hung đánh cho cậu ấy một trận. Em nhất định không biết, cậu ấy có một quyển nhật kí và mấy tấm ảnh của em nữa, sau này nếu như có cơ hội gặp được thì hãy nhìn một chút, ngàn vạn lần đừng nói là chị nói cho em biết đấy. Vi Vi, em bị cảm, nên nghỉ ngơi cho tốt đi, hãy mở rộng lòng mình, nghĩ lại xem rốt cuộc cậu ấy có thật sự đáng giá để sánh cùng với em hay không… Chị nghĩ chị nên nói chuyện này, chị thật sự rất thích truyện của em, cũng được xem như là fan của em chứ, bất kể em có tin hay không. Được rồi, Vi Vi, nghỉ ngơi sớm đi, có phải hôm nay Thần Dật lại nói cái gì làm em tức giận rồi phải không hả? Chị sẽ tìm cậu ấy nói chuyện một phen, em hãy yên tâm đừng buồn nữa. Con chị lại tìm chị rồi, chị cúp máy trước đây, bye bye…”
“Tạm biệt… Chị Mạn…” Hướng Vi để điện thoại trong tay xuống, có chút mờ mịt nằm trên giường…
Ở bên ngoài, sau khi Julie đang thu dọn phòng khách xong, đi nấu cơm tối rồi mới gọi Hướng Vi dậy.
Lúc ăn cơm Hướng Vi có chút không yên lòng, Julie còn tưởng rằng co bị dọa nên an ủi: “Vi Vi, ăn cơm trước đi, đừng nghĩ quá nhiều.”
“Hướng Vi cười cười, “Chị julie, em không sao đâu, chị không cần lo lắng.”
“Dáng vẻ em như vậy chị làm sao không lo lắng? Vi Vi, chị cũng không muốn nói nhiều, sức khỏe mới là quan trọng nhất. Đợi Tiểu đậu đỏ trở về thấy mẹ nuôi buồn bã ỉu xìu, lại tìm chị gây ầm ĩ, đứa nhỏ này một mình chị không thể quản được nó đâu.”
Nhắc tới Tiểu đậu đỏ, đã hơn một tháng rồi Hướng Vi chưa được gặp bé, nên rất nhớ, “Chị Julie, chừng nào Tiểu đậu đỏ mới về?”
“Dù sao thì cũng phải đợi đến qua giáng sinh thôi. Tính toán một chút cũng còn không bao nhiêu ngày nữa.”
Hướng Vi cười cười, yên lặng ngồi trên ghế ăn cơm, Julie thấy cô vẫn không nhấc không nổi cái tinh thần lên, thở dài, lời nói ra đến miệng lại nuốt xuống, tính đợi đến khi cô hết bệnh rồi lại lại hỏi vậy.