Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1613 lượt.
ốn về nhà họ Hướng với ba, chán ồm! Trần Mai nhớ đến chồng, biết ông ấy về quê nhiều lắm cũng chỉ có hai ngày là trở lại, nên Trần Mai cũng chỉ ở lại quê có ba ngày rồi nói muốn quay về nhà, nhà họ Trần cũng biết chuyện của vợ chồng hai người nên cũng không nói gì vì thế chỉ còn lại một mình Hướng Vi ở lại Đại Liên.
Mùng bốn Trần Mai trở về Bắc Kinh, Hướng Vi ở lại thêm ba ngày nữa mới về nhà. Chu Thần Dật biết cô trở về, vội vàng gọi điện thoại đến mời cả nhà cô đến nhà anh ăn cơm. Sau tết, hai nhà đều cùng nhau ăn một bữa cơm, vốn dĩ Hướng Vi thấy không có gì, nhưng hôm nay quan hệ của cô và Chu Thần Dật đã khác trước, nên bây giờ tỏ ra thận trọng một chút.
Năm nay, hai vợ chồng anh Hạo Triết ở lại bên đó ăn tết nên không về. Trong nhà có hơi vắng vẻ, con trai cũng không có ở nhà nên cũng không có tiếng nói tiếng cười như lúc trước.
Ba mẹ hai nhà ngồi một chỗ chơi mạt chược, Diệp Hân bảo con trai tiếp đãi Hướng Vi cho tốt, mấy người cũng không quản hai đứa con làm gì. Chu Thần Dật lôi kéo Hướng Vi lên lầu, Hướng Vi thấy mọi người đều đang ở đây, nên có hơi lo lắng, nhưng Chu Thần Dật cũng không cho cô cơ hội từ chối.
Chu Thần Dật kéo Hướng Vi vào phòng mình, cười nói: “Em là cô gái không có lương tâm, lúc nãy cũng không thèm nói chuyện với anh.”
Khóe miệng Hướng Vi giật giật, hình như mẹ cô mới chỉ có hơn năm mươi tuổi thôi có được không, nhưng mà suy nghĩ của người lớn cũng không sai, Hướng Vi không biết làm sao đành nói một tiếng cô phải đi tắm rửa, rồi vội vàng chuồn mất, để lại Trần Mai ngồi trên ghế sa-lon kể lể với Hướng Khai Hoa một trận, nói gần nói xa chính là ông làm ba mà không chịu quan tâm đến chuyện hôn nhân đại sự của con gái gì cả. Rốt cuộc nói xong Hướng Khai Hoa cũng tức giận, tắt ti vi trở về phòng giật mạnh cửa ra rồi ầm một phát đóng cửa lại, để lại một mình Trần Mai ngồi đó hờn dỗi.
Hướng Vi nghĩ đến khi nào thì nói mọi chuyện cho mẹ cô biết, trong lúc cô còn đang suy nghĩ sâu xa, không ngờ chỉ có một bước đệm nhỏ thôi đã vén bức màn quan hệ của cô và Chu Thần Dật lên rồi.
Lại nói ngày đó, sau khi đi chơi Chu Thần Dật lái xe đưa Hướng Vi về nhà, ở giữa đường thì gặp Trần Mai, Chu Thần Dật dừng xe lại, Hướng Vi quay cửa kính xuống kêu mẹ.
Trần Mai cầm theo túi này túi nọ, quay đầu thấy con gái tươi cười nói: “Ôi chao, Vi Vi…”
Hướng Vi vội vàng mở cửa xuống xe, sau đó mở cửa cho mẹ ngồi vào, “Mẹ, sao mẹ không bảo con đi mua. Trời lạnh như thế này, sao không bắt xe mà đi.”
Trần Mai lên xe, cười nói: “Mẹ thấy không xa mấy. Lúc đầu chỉ là đi theo mọi người cho vui, không nghĩ sẽ mua nhiều thứ như vậy.”
Trần Mai quay đầu nói với Chu Thần Dật: “Chu Thần Dật, con gặp Vi Vi nhà dì ở đâu vậy?”
Chu Thần Dật vừa lái xe vừa nói: “Đúng lúc con qua nhà hàng bên kia gặp bạn bè nên gặp cô ấy ở đấy luôn.”
Đầu Hướng Vi đầy vạch đen, cái người này, có thể nói dối mà mặt cũng không đổi sắc. Hướng Vi hơi cấp bách, vội vàng chuyển đề tài. Trần Mai thấy con gái có vẻ nôn nóng, khuôn mặt có chút lúng túng, “Thần Dật, từ nhỏ tính tình của Vi Vi đã nôn nôn nóng nóng, con cũng đừng để ý.” Trần Mai nói lời này là bởi vì bà nhớ rõ anh và Hướng Vi vốn đã quen nhau từ nhỏ, nhưng quan hệ của Hướng Vi và hai anh em Hạo Triết không được thân thiết lắm, sợ hôm nay Vi Vi để lại ấn tượng xấu cho Chu Thần Dật, trong suy nghĩ của Trần Mai, đứa nhỏ Chu Thần Dật này rất tài giỏi, những người ở cùng với nó đều là thanh niên tài giỏi, nếu bảo Thần Dật giới thiệu một người cho con gái nhà mình chắc cũng là chủ ý hay.
Chu Thần Dật liếc mắt nhìn Hướng Vi một cái, thấy cô đang chu miệng, hai má phình ra rất thú vị, lại cười cười gật đầu, “Con người của Vi Vi rất ngay thẳng, rất tốt ạ!”
Trần Mai cười không khép miệng, “Cô con gái này, một mình ở Thượng Hải cách xa bọn dì như vậy, dì với bác Hướng của con rất lo lắng, bây giờ con cũng ở bên đó, dì nhờ con hãy chăm sóc Vi Vi giúp dì.”
Chu Thần Dật gật gật đầu, “Dì cứ yên tâm. Con sẽ chăm sóc tốt cho Vi Vi.”
Mặt Hướng Vi đỏ lên, mẹ cô còn không biết mối quan hệ bên trong đấy. Trần Mai thấy con gái ngượng ngùng, cười cười rồi cũng không nói gì thêm nữa.
Trần Mai ngồi phía sau, lấy đồ mình mua được ra nhìn, rất thỏa mãn, rồi đặt đồ sang bên cạnh, lại nhìn thấy khăn quàng cổ bằng len, Trần Mai cầm lên nhìn, đây không phải là cái khăn con gái đã đan vài ngày trước sao, Trần Mai nói: “Vi Vi, con đứa nhỏ này, sao lại vứt khăn quàng cổ lung tung như vậy hả?”
Nói xong lấy khăn quàng cổ gấp gọn lại cầm trong tay, mặt Hướng Vi đã muốn tái rồi, cực kỳ xấu hổ liếc mắt nhìn Chu Thần Dật một cái, Chu Thần Dật nhìn cô với ánh yên ổn, ý bảo cô đừng hoảng hốt.
Vốn tưởng chuyện này cứ như vậy là xong, ai ngờ lúc xuống xe, Trần Mai rướng người về phía trước vỗ vỗ vai con gái bảo cô xuống xe, rất không may bà đã nhìn thấy cái áo len mà Chu Thần Dật đang mặc trên người, sắc mặt lập tức khó coi. Trước kia thấy con gái đan cái áo len này rất vui vẻ, còn tưởng rằng nó đan áo cho ba nó, trong lòng rất vui vẻ, còn hỏi bà nó đã đan áo xong chưa? Nhưng