Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341614

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1614 lượt.

g liền kéo tay Hướng Vi bước đi.
Lý Bác cười nói: “Để tôi đưa hai người về.”
Julie khoát tay, “Không cần, không cần… Chúng tôi tự lái xe tới.”
Ba người vừa ra khỏi cửa lớn, đã nhìn thấy Chu Thần Dật đang đứng bên cạnh xe, Hướng Vi trừng to hai mắt, vội vàng vui vẻ chạy tới kéo tay anh, “Sao anh lại đến đây? Trong đơn vị không có việc gì sao?”
Chu Thần Dật vỗ vỗ đầu cô, “Anh đến để đón cô bé ngu ngốc này chứ sao.” Lời nói là nói với cô nhưng ánh mắt lại nhìn về phía người khác, một ánh mắt lạnh nhạt nhìn đối phương.
Julie thấy Chu Thần Dật đến cũng nhẹ nhàng thở ra, khóe mắt lại liếc nhìn Lý Bác, nhìn thấy tay anh hơi giật giật, Julie đột nhiên cảm thấy thật ra Lý Bác cũng thật đáng thương, chỉ là… Haiz, chung quy là Hướng Vi và anh ấy cũng không cùng một tầng lớp, cố gắng lôi kéo ở cùng một chỗ chỉ có thể là một thất bại hai bị thương mà thôi, còn chưa nói đến có thể quậy đến chết người nữa đây, ai mà biết được!
Bây giờ, Julie càng nhìn Chu Thần Dật càng cảm thấy Hướng Vi và anh rất xứng đôi. Xem ra, Vi Vi nói buông xuống, thật đúng là không phải giả rồi.
Lý Bác mím môi, một tay giống như vô ý sửa sửa ống tay áo.
Hướng Vi kéo tay Chu Thần Dật nói với Julie, “Chị Julie, chị tự lái xe về đi.”
Rõ ràng Chu Thần Dật rất vui vẻ, vô cùng cưng chiều vỗ vỗ đầu Hướng Vi, lại liếc mắt nhìn Lý Bác một cái, rõ ràng là mang theo khiêu khích.
Julie đột nhiên cả thấy cô còn đứng ngốc ở chỗ này nữa, sớm muộn gì cũng bị cái không khí quỷ dị này làm cho thần kinh rối loạn mất thôi, quyết định nhanh chóng chạy khỏi đây mới là thượng sách. Julie thấy vẻ mặt trong sáng vô tư của Hướng Vi, thật sự rất muốn nói, em thật trâu bò, không thấy người yêu cũ và người yêu đương nhiệm của em đang muốn bùng nổ hay sao? Em còn ở đây ngây ngốc cái gì hả!
Julie cười cười, “Ừ, được rồi. Vậy chị đi trước đây.” Nói xong vội vàng lấy chìa khóa mở cửa xe bỏ chạy nhanh như chớp.
Hướng Vi cười cười, giới thiệu với Lý Bác, “Tổng giám đốc Lý, đây là bạn trai của tôi, Chu Thần Dật. Thần Dật, đây là tổng giám đốc của Long Đằng.”
Hai bên vẫn không chịu bắt tay nhau, một người thì mím môi, một người thì khuôn mặt lại đen thui, chỉ là khẽ gật đầu. Chu Thần Dật sửa lại thành cầm tay Hướng Vi, nói: “Vi Vi, chúng ta trở về thôi. Tổng giám đốc Lý, chúng tôi về trước đây, hẹn gặp lại.”
Nói xong trực tiếp kéo tay Hướng Vi bước đi, dưới ánh mặt trời, mười ngón tay của hai người đan xen vào nhau, Hướng Vi và Chu Thần Dật vừa đi vừa nói chuyện… Lý Bác đứng tại chỗ nhìn hai người nói nói cười cười rất vui vẻ, đợi đến khi bọn họ đi khuất, Lý Bác tự giễu cười cười, lúc này mới mở cửa lái xe rời đi….






Chuyện của Lý Bác coi như bỏ qua, Chu Thần Dật cũng không hỏi những chuyện trước kia nữa. Mắt thấy đã gần đến cuối năm, Chu Thần Dật và Hướng Vi tính toán ngày trở về, hai người quyết định cùng nhau về một lượt.
Trần Mai nghe tin con gái sắp về, dĩ nhiên rất vui mừng, còn luôn hỏi năm nay Tiểu đậu đỏ có về cùng hay không, Hướng Vi nói Tiểu đậu đỏ đã đi Mỹ rồi không có ở Thượng Hải, lúc này Trần Mai mới bỏ cuộc nhưng trong miệng vẫn luôn nhắc đến Tiểu đậu đỏ.
Mặc dù Trần Mai thấy năm nay cô và Chu Thần Dật cùng về nhà một lượt nhưng cũng không suy nghĩ gì nhiều, chỉ cười nói hai đứa ở gần nhau, khó có được cùng nhau về nhà một lần.
Hướng Vi trở về Bắc Kinh thật sự rất khuôn phép, đa số thời gian đều ngốc ở nhà, có đôi khi Chu Thần Dật gửi tin nhắn bảo cô qua chơi, Hướng Vi nhớ tới hiện giờ đang ở trong nhà, mọi việc cần phải chú ý mới được nên không để ý đến đề nghị của Chu Thần Dật. Sợ hai người qua lại liên tục, sẽ bị mọi người hai nhà biết được, chủ yếu là cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt để nói chuyện của bọn họ với mọi người trong gia đình.
Thời gian rảnh rỗi ở nhà, Hướng Vi liền mua len về đan áo, dự định sẽ đan cho Chu Thần Dật một cái áo len, nhưng mà cũng không quên đến ba và mẹ.
Chu Thần Dật vươn tay gõ đầu Hướng Vi một cái, “Em còn nói, em là cô gái không có lương tâm, em nói xem, em tính khi nào mới công bố quan hệ của chúng ta đây?”
Hướng Vi bĩu môi, “Em vẫn chưa chuẩn bị tốt. Dù sao thì anh cũng phải cho em thời gian để thích ứng chứ.”
Chu Thần Dật bất mãn, “Em cô gái này, chúng ta đã ở chung một chỗ lâu như vậy rồi, em còn tính kéo dài đến khi nào nữa?”
“Vậy anh muốn em nói như thế nào? Muốn để cho ba em biết em với anh ở chung sao, muốn ông ấy lột da em à, anh cũng không phải không biết tính tình của ba em, nếu như ông ấy biết còn không chạy tới tìm anh liều mạng à. Chuyện này không gấp được, chờ thêm một thời gian nữa, em thăm dò mẹ em trước đã.”
Chu Thần Dật cười hì hì một tiếng, ôm Hướng Vi vào trong ngực, “Bảo bối ~ Không phải còn có anh sao, là em nói đó, chờ thêm một thời gian nữa, nếu như em vẫn không chịu nói thì anh nhất định sẽ nói ra, dù sao mẹ anh cũng rất thích em.”
Hướng Vi cấu eo anh một cái, “Biết rồi. Thật là…”
Chu Thần Dật kéo Hướng Vi ngồi lên ghế sa-lon, “Em đã ăn cơm chưa?”
“Đã qua giờ ă