XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341611

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1611 lượt.

lấy khăn tay lau mặt cho cháu, “Ngoan, bà ngoại mua kẹo cho con ăn.” Nói xong thì ôm đứa cháu ra khỏi viện.
Lý Hoan dở khóc dở cười đứng ở trong sân, thở dài, đứa con ngu ngốc kia, ai. . . . . .
Hướng Vi ôm cổ mẹ, đôi mắt đen bóng nhìn chung quanh, đi ngang qua gian hàng bán sữa đậu nành và bánh tiêu, ngón tay út Hướng Vi chỉ chỉ, ưm ưm ư ư gọi.
Trần Mai không biết phải làm sao, “Ngoan, con còn nhỏ, không ăn được đâu.”
Hướng Vi uất ức nằm trên vai mẹ mình, đầu óc cũng không còn tinh thần nhìn chung quanh nữa, Trong lòng thầm hận, lúc nào thì mới lớn lên đây, cô muốn ăn cơm, không muốn suốt ngày chỉ uống sữa!
Hướng Khai Hoa chậm rãi đi phía sau Trần Mai, lặng lẽ mua sữa đậu nành của ông cụ bên cạnh, muốn uống sữa đậu nành, ba mua cho con một chén.
Đi tới gần bồn hoa, Trần Mai hơi mệt, nên ngồi ở trên thềm đá, cô sờ cái tã của em bé, không có ướt. Trần Mai vẫn không an tâm, cô xé tả của em bé, rồi cho em bé đi tiểu, trong lòng Hướng Vi hoảng sợ, nơi này trên đường người qua người lại, rõ là……………….Hướng Vi bắt đầu giãy dụa.
Trần Mai đang xi tiểu, thấy em bé quậy, “Ôi,…….. Xuỵt xuỵt………….. Xuỵt xuỵt……….”
Hướng Vi vốn là không muốn đi tiểu, nhưng mà tự nhiên nghe mẹ mình xuỵt xuỵt mấy tiếng, thì lập tức thấy buồn, rồi thải ra ngoài luôn, Hướng Vi ý thức được mình đã tiểu, thì oa một tiếng khóc lên, trước mặt bao nhiêu người đi vệ sinh, thật là……………. Quá mất mặt, giờ phút này căn bản cô đã quên mình chỉ là một em bé, tức là cho dù cô đại tiểu tiện ở bất cứ chỗ nào cũng không có ai quan tâm.
Trần Mai lót tả tốt, ôm đứa bé vào ngực, vừa vỗ lưng đứa nhỏ, vừa dỗ “A, không khóc, không khóc………”
Trong lòng Hướng Vi tức giận, không để ý tới mẹ mình, tiếp tục khóc, Trần Mai bối rối, hôm nay đứa nhỏ làm sao vậy nhỉ?
Hướng Khai Hoa uống một hớp sữa đậu nành, thấy nhiệt độ vừa đúng, đứa bé lại đang khóc, thì bưng cái chén đến trước mặt hai mẹ con, “Không nóng, uống đi”
Hướng Vi sửng sốt mất mấy giây, mới phục hồi lại tinh thần, thì ra ba cô vẫn rất yêu cô nha. Hướng Vi liếc nhìn mặt của ba, ngoài sự nghiêm túc ra thì không nhìn thấy cái gì cả.
Trần Mai trách Hướng Khai Hoa, “Thật phí tiền.” nhưng trong lòng lại vui mừng khấp khởi.
Trần Mai cầm lấy cái chén uống………….. Hướng Vi nhanh tay nhanh mắt dùng sức nắm được mép chén, muốn kéo về hướng mình, Trần Mai bật cười hì hì, ”Haha, buông tay, cẩn thận phỏng tay, để mẹ xem trước có nóng không. Con đúng là đứa nhỏ tham ăn, chắc chắn sẽ cho con mà.”
Lúc này Hướng Vi mới buông tay, mở to đôi mắt nhìn chằm chằm cái chén, sữa đậu nành rất nhiều, Trần Mai uống hơn nửa chén, mới giữ một chút cho Hướng Vi, Hướng vi cũng không chê, cô hút rột rột mấy cái đã uống cạn sạch, còn chưa đã ghiền liền liếm dọc theo mép chén.
Trần Mai nhìn chồng cười nói: “Anh nhìn con mình xem, sữa đậu nành nhiều như thế, vậy mà nó uống một cái cạn sạch, đúng là cái miệng rộng tham ăn.”
Trần Mai cất chén vào trong túi, “Anh cũng thật là, riêng cái chén này sợ là còn mắc hơn cả sữa đậu nành nữa.”
Hướng Vi liếm liếm đầu lưỡi, đưa đôi tay hướng về phía ba mình, Trần Mai ôm đứa bé đưa cho chồng, nắm cái tay nhỏ xíu, “Đứa nhỏ này, còn phân rõ người nào mua nữa? Sữa là của mẹ nha.”
Hướng Vi ôm cổ ba. Trong miệng cười khanh khách, cái miệng nhỏ nhắn lập tức hôn lên mặt ba mình, in nước miếng lên trên mặt Hướng Khai Hoa.
Trần Mai thấy vậy cười ha ha, “Khai Hoa, không tốt, cho tới bây giờ đứa nhỏ còn chưa có hôn người làm mẹ là em, vậy mà mới có mấy ngày, anh làm ba mà đã được nó thích hơn cả người làm mẹ, wow, hôn mẹ nào.”
Hướng Vi cũng in nước miếng lên mặt Trần Mai, cả gia đình vui vẻ cười cười đi đến tiệm chụp hình.
Ảnh gia đình, có một tấm chỉ có một mình em bé, và có một tấm hai vợ chồng chụp riêng.
Quân đội bận rộn. Hướng khai Hoa không có nhiều thời gian để ở bên vợ con, cả nhà chụp hình xong thì quay về quân khu.
Vừa vào quân khu thì gặp Lưu Minh Tuấn, Lưu Minh Tuấn thấy Hướng Khai Hoa trở về, lập tức nắm tay Hướng Khai Hoa, nhìn Trần Mai nói: “Chị dâu, em và Khai Hoa có chút việc, chị dâu và Vi Vi hãy đi về trước nhé.”
“Công việc quan trọng hơn, mấy anh đi đi.” Trần mai ôm đứa bé về ký túc xá. Trần Mai không hỏi nhiều về công việc của chồng, lại nói trước giờ ở trước mặt cô, Khai Hoa chưa bao giờ nói về chuyện của quân đội, hai vợ chồng một không hỏi, một không nói. Cho đến bây giờ ngoài việc Trần Mai biết chồng mình là một đại đội trưởng, thì những cái khác đều không biết, ngay cả chồng cô là binh lính gì cô cũng không biết.
Ngày mai sẽ đi, Trần Mai quét dọn lại một lần bên trong bên ngoài phòng của chồng mình, rồi may vá sửa sang lại quần áo cho chồng, tìm quần áo tắm hôm nay cho chồng, ngay cả cái ga giường lớn hình chữ nhật cũng đều được cô giặt sạch đem phơi nắng. Hướng Vi được mẹ đặt ở trên giường tự chơi.
Dọc theo lối đi, binh lính thấy Trần Mai thì liền chào “Chị dâu khỏe”, nhìn Trần Mai tự mình giặt quần áo cho đại đội trưởng, cũng âm thầm khen chị dâu Trần hiền hậu.
Hướng Vi bò từ đầu giường đến cuối giường, lại bò từ c