Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.
ớng Vi đối với mấy chuyện này đều luôn không coi trọng lắm, tùy ý họ, đối với thành tích của mình cũng không quan tâm. Càng gần đến kì thi tốt nghiệp trung học, Lý Hoan càng làm thức ăn ngon cho con gái nuôi, và tâm sự với cô, muốn giúp cô làm giảm áp lực. Ngược lại, Hướng Vi được ăn ngon, ngủ ngon, nên tinh thần rất tốt, càng gần đến cuộc thi, cô càng chơi dữ dội. Kì thi trung học thường tổ chức vào tháng bảy, nên được gọi là “Tháng bảy đen”, tháng bảy ở Bắc Kinh hơi nóng, mấy bạn cùng lớp rất khẩn trương, sau khi kết quả kỳ thi thử cuối cùng có, có người vui cũng có người buồn.
Buổi tối trước kì thi tốt nghiệp trung học một ngày, Hướng Vi tắm xong, rồi coi TV, nói chuyện với cha mẹ nuôi, đến mười giờ thì lên giường đi ngủ, trước khi ngủ cô kiểm tra lại một lần nữa hộp bút, thấy mọi thứ đã chuẩn bị tốt, rồi mới bò lên giường ngủ.
Sau khi thi hai ngày, tâm trạng của Hướng Vi cũng được thả lỏng xuống, có thể được học trong trường mà cô đã ao ước là được, cô cũng không mong muốn nhất định phải trở thành thủ khoa.
Thần tượng kiếp trước của Hướng Vi là Dương Lan, nên lần này trường mà cô đăng ký là Trung Truyền, Đại học Bắc Kinh, Thanh Hoa rất tốt, nhưng Hướng Vi không thích mấy trường này.
Hướng Vi thi xong thì gọi điện thoại cho ba mẹ, nói có thể đậu, nhắc bọn họ không cần phải lo lắng. Nói chuyện với ba mẹ, cô mới biết ba đã được thăng lên làm Đại tá, là chức lớn, nên đoán chừng năm sau sẽ về lại Bắc Kinh, đối với việc này Hướng Vi rất vui.
Hướng Vi 16 tuổi cao 1m60, nặng 44 kg, bởi vì gầy nên nhìn cô có vẻ cao hơn, hơn nữa chân của cô tương đối dài, nên mặc quần ngắn cũng không thấy lùn lắm. Cô vô cùng buồn bực đối với chiều cao của mình, mẹ cô cao 1m72, ba cao 1m85, khi cô đứng bên cạnh ba mẹ mình thì cứ như là cọng cỏ, rất không phát triển, hơn nữa cô đúng là một cô gái vùng sông nước Giang Nam điển hình, ngay cả giọng nói cũng mềm mại dịu ngọt, làm Hướng Vi tức đến mức muốn đập đầu vào tường.
Một ngày tháng tám, Hướng Vi nhận được một cuộc điện thoại lạ, âm thanh ở đầu dây bên kia hơi kích động, sau khi Hướng Vi nghe xong cũng không hiểu người ta nói gì, đến cuối mới mơ hồ nhận ra đó là Quách Duệ, Quách Duệ vô cùng kích động thông báo cậu ta đã thi đậu Đại Học Bắc Kinh, trước đó vài ngày thì đi du lịch Hải Nam, hôm nay mới về đến nhà, thư thông báo mới vừa mới được gửi đến mấy ngày trước.
Tất nhiên Hướng Vi rất vui vẻ chúc mừng cậu ta, Quách Duệ hỏi Hướng Vi thi đại học Bắc Kinh hay Thanh Hoa, Hướng Vi cười nói cô không thi nổi hai trường đại học kia, nên đăng kí Trung Truyền. Quách Duệ ở bên kia không thể hiểu được thành tích của cô tốt như vậy, sao có thể không thi đậu đại học Bắc Kinh, còn nói có phải cô đang đùa cậu ta không. Hướng Vi giải thích ngắn gọn cho cậu ta, còn nói chờ sau này Quách Duệ đến Bắc Kinh nhất định sẽ dẫn cậu ta đi dạo thật tốt.
Lưu Khải thấy em gái mình nói chuyện vui vẻ với một đứa con trai như vậy, thì lông mày nhíu lại, chờ Hướng Vi cúp điện thoại mới nghiêm mặt nói: “Vi Vi, là bạn trai em hở?” Kể từ khi Hướng Vi quay lại, Lưu Khải vẫn gọi là Vi Vi, không còn gọi em gái nữa.
Hướng Vi nghiêng mặt sang, “Anh, anh nói gì vậy, đó là bạn học cấp ba của em, chỉ chơi hơi thân mà thôi, làm gì mà bạn trai hay không bạn trai!”
Lưu Khải nhanh chóng nhận sai, “Vi Vi, anh cũng chỉ muốn tốt cho em thôi. Em còn nhỏ, những chuyện này còn chưa hiểu, anh chỉ sợ em bị người ta lừa mà thôi.”
Hướng Vi không biết lớn nhỏ vỗ đầu Lưu Khải, “Em mà bị người ta lừa? Nhìn em giống con cừu non dễ lừa vậy sao? Đừng có đánh giá thấp trí thông minh của em. Anh à, thành thật khai báo mau, có phải anh có bạn gái rồi đúng không?”
Lưu Khải vội vàng xua tay, “Đi đi đi, nói cái gì đó. Không phải em nói hôm nay sẽ đi shopping với bạn mua quần áo sao, còn không đi nhanh đi.”
Hướng Vi làm mặt quỷ, “Anh trai thật ngốc, để xem về sau có cô gái nào chịu để ý anh, hay là……….. anh, em giới thiệu bạn em cho anh nhé?” Trước khi Lưu Khải kịp nổi giận, Hướng Vi đã đeo túi xách lên, vội vàng chạy.
Hai mươi tám tháng tám, Hướng Vi lại nhận được điện thoại của Quách Duệ, cậu ta nói đang ở sân bay, không biết đi như thế nào. Hướng Vi sững sờ trong chốc lát, lập tức nói cậu ta đứng yên ở đấy, cô sẽ lập tức đến sân bay đón cậu.
Lưu khải nằm trên giường bị Hướng Vi gọi dậy, nhờ anh mau chóng chở cô đến sân bay, đáng thương cho Lưu Khải tối qua chơi game mà ngủ muộn, thật vất vả mới ngủ được mấy phút, liền bị em gái gọi dậy, mặc dù ngooài miệng lãi nhãi Hướng Vi rất ác, nhưng động tác lại rất nhanh chóng sửa soạn lại bản thân, cùng Hướng Vi đến sân bay.
Lần này Quách Duệ đến Bắc Kinh mang theo rất nhiều đồ, Hướng Vi vừa đến cửa sân bay đã nhận ra Quách Duệ, nhanh chóng gọi cậu ta.
Lưu Khải đen mặt đi theo Hướng Vi, nhìn hai người đó nhiệt tình thân thiết, Lưu Khải càng nhìn càng khó chịu, kéo tay Hướng Vi nói: “Được rồi, em à, chúng ta đi thôi.”
Hướng Vi cười xin lỗi, chỉ vào Lưu Khải nói: “Quách Duệ, đây là anh trai của mình, tính tình anh ấy không tốt lắm, nhưng là một người tốt