Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
.” Vừa nói vừa giới thiệu Lưu Khải với Quách Duệ.
Quách Duệ vội vàng chào hỏi Lưu Khải, Lưu Khải lại quay đầu đi ra ngoài, Hướng Vi nhìn dưới đất túi lớn túi nhỏ, trợn mắt nhìn anh trai một cái, thật là không có phong độ! Hướng Vi vừa cầm giúp Quách Duệ, vừa cười nói: “Cậu mang nhiều đồ đến như vậy làm gì, đến Bắc Kinh thiếu gì thì mua đó là được rồi.”
Quách Duệ gãi gãi đầu xin lỗi, xấu hổ nói: “Đây là đặc sản của Trùng Khánh và Thành Đô, mình mang đến cho cậu”
Hướng Vi mở to mắt, cười nói: “Ai nha, Quách Duệ, vậy tớ cảm ơn cậu nhiều. Tớ có lộc ăn rồi.”
Trường của Quách Duệ chưa khai giảng, lại không có chỗ ở, cũng may cha mẹ nuôi đều đã đi công tác, mấy ngày nữa mới trở về nhà, Hướng Vi không thèm để ý đến vẻ mặt đen thui của anh trai, để Quách Duệ ở cùng nhà. Sau đó, Hướng Vi lặng lẽ tìm Lưu Khải nói lần trước cô đi Đại Túc, thì người nhà Quách Duệ đã đối xử với cô tốt như thế nào, nhờ Lưu Khải đừng bày vẻ mặt khiến cô khó chịu nữa. Cuối cùng Lưu Khải mới bất đắc dĩ nói: “Ai bảo cô là em gái của tôi chứ, haiz, em gái thiếu nợ, làm anh phải trả giùm em chứ sao.”
Quách Duệ cũng coi như là biết nhìn sắc mặt của người khác, ở nhà họ Lưu hai ngày, thì nói là đã có bạn học khác đến, tính đi thuê một căn phòng trọ, hai người ở với nhau, cùng đi khai giảng vào đầu năm luôn. Hướng Vi xác nhận mấy lần mới thôi, thuê giùm hai người một căn phòng trọ ở lân cận đại học Bắc Kinh, rồi đi đón người bạn học kia, đưa đến nhà trọ rồi Hướng Vi mới trở về nhà.
Ngày Hướng Vi khai giảng, cha mẹ nuôi còn đi công tác chưa về nhà, Lưu Khải thì đã đi nhập học, nên cô chỉ có thể tự đến trường một mình.
Trung Truyền không hổ danh là Trung Truyền, hot boy hot girl nhiều như mây, Hướng Vi đối với quyết định đúng đắn của mình mà không nhịn được bật cười. Hôm nay là ngày đầu tiên nhập học, nên trong truờng có rất nhiều anh chị sinh viên cũ đón tiếp.
“Xin chào, bạn học, em học ở khoa nào vậy.” Có đến hơn mười nam sinh vây đến hỏi thăm Hướng Vi.
Hướng Vi cười nói, “Dạ, đàn anh, em là tân sinh viên khoa truyền thanh ạ.”
“A………. Khoa này ở trường chúng ta đúng là rất mạnh, anh là chủ trì phát thanh viên của trường, anh tên Phùng Đào, là sinh viên năm hai. Em mang đến hai cái vali sao? Để anh cầm phụ em nào.”
Chờ sau khi Hướng Vi dọn giường xong, thì có thêm ba nữ sinh nữa lại đến, vậy là phòng bọn họ đã đến đủ sáu người, lần lượt là, Lưu Hàm đến từ Thanh Đảo, Hứa Lệ Lệ đến từ Thạch Gia Trang, Cao Khiết đến từ Tứ Xuyên, Trịnh Lộ Lộ ở Quế Lâm Quảng Tây, còn lại là Vương Đan và Hướng Vi đến từ Bắc Kinh.
Ở mới một ngày, mọi người đã phân được lớn nhỏ, chị cả là Vương Đan, mười chín tuổi, chị hai là Lưu Hàm, mới vừa tròn mười chín tuổi, chị ba là Trịnh Lộ Lộ, chị tư là Cao Khiết, rồi đến cô năm Hứa Lệ Lệ mười tám tuổi, ba người họ chỉ cách nhau mấy tháng tuổi, nhỏ nhất là Hướng Vi, năm nay mới mười sáu tuổi.
Sau khi tân sinh viên vừa nhập học, thì ngay lập tức đã phải đi huấn luyện quân sự, Hướng Vi đối với mấy chuyện này cũng không có cảm giác gì, từ sớm cô đã quen đến việc thổi kèn trong quân đội, nên không hề thấy đặc biệt gì, ngược lại thì mấy cô bạn gái cùng phòng kí túc xá lại thấy vừa vui mừng, vừa khổ sở, hỏi vì sao vui mừng? Đáp án chính là huấn luyện viên của họ lớn lên rất đẹp trai! Hướng Vi vô cùng bi phẫn (bi ai + phẫn nộ), đúng là tin đồn chết tiệt, làm tan nát trái tim trong sáng của rất nhiều thiếu nữ nha!
Kiếp trước Hướng Vi cũng đã đi tập huấn rồi, tất nhiên biết chuyện gì sẽ xảy ra. Suy nghĩ kĩ càng thì mười ngày tập huấn cũng không có chuyện gì lớn lao cả, duy có việc thê thảm nhất chính là vấn đề tắm rửa vệ sinh mà thôi.
Chỗ huấn luyện của Hướng Vi nằm sát bên, huấn luyện viên họ Lý, mặt tròn trịa, da rất đen, tính tình rất hòa nhã, chỉ là vừa vào sân tập, đã trở mặt. Vừa mới huấn luyện được mấy ngày, có không ít các bạn nữ trong liên đội bị té xỉu, mỗi tối khi các cô gái tụ tập với nhau cùng một nơi đều cùng nhau oán trách, vụng trộm mắng huấn luyện viên không phải là người.
Đối với mấy việc như đi đều bước này mà nói với Hướng Vi thì đơn giản như ăn cơm, nói thế nào thì ba cô cũng là một quân nhân anh hùng, cô là con gái ông thì phải để thể diện lại cho ông. Huấn luyện mới mấy ngày, Hướng Vi được huấn luyện viên gọi cô và một cô gái khác gia nhập vào đội quân danh dự.
Cuộc sống huấn luyện khô khan trong quân đội rất làm cho người ta chán ghét, lúc này việc khiến cho mọi người thích chính là buổi tối sẽ có những cuộc so tài ca hát của các bạn sinh viên, có lúc mọi người cũng sẽ náo động tới cả huấn luận viên, khiến bọn họ cũng so tài với các sinh viên. Thời điểm cuộc so tài lên cao, lá gan của mấy nữ sinh cũng lớn hơn một chút, trực tiếp tự mình đứng lên đối đầu với nam sinh, Hướng Vi chú ý thấy ở liên đội hai có một cô gái học phát thanh, đang dẫn đầu nhóm nữ sinh, tên là Lưu Phỉ Phỉ, một mình cô ấy đã đứng lên hát đối kháng mấy lần với các nam sinh.
Lưu Phỉ Phỉ hát rất hay, lại giống như đã từng học múa,