XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1648 lượt.

Hướng Vi bị Quách Duệ lãi nhãi rất phiền, chỉ đành phải nói sẽ suy nghĩ lại mới khiến Quách Duệ thôi ca……. 
Đến huyện Đại Túc, đã là 6 giờ chiều, nhà Quách Duệ ở ngoại ô, bắt Hướng Vi đến nhà cậu ta ở, Hướng Vi thấy sắc trời cũng không còn sớm nữa, suy nghĩ rồi đồng ý.
Từ huyện thành thuê xe đi đến nhà Quách Duệ chỉ mất có năm sáu đồng, nhà Quách Duệ ở vùng ngoại ô Đại Túc, là nhà hai tầng cao cao. Quách Duệ có vẻ vui mừng vô cùng, Hướng Vi cũng nở nụ cười, không nói gì chỉ tập trung nghe Quách Duệ nói.
Lúc đầu Quách Duệ gọi điện thoại về trong nhà, nói có bạn học đến chơi, nhờ mẹ dọn dẹp phòng cho mình, mua ít thức ăn để trong nhà. Mẹ cậu hỏi đó là ai, Quách Duệ cũng không nói rõ, chỉ nhắn là phải dọn dẹp nhà cửa giùm mình, đừng làm cho cậu ta mất thể diện với bạn học, vân vân…….
Hướng Vi và Quách Duệ về đến nhà cũng đã là sáu giờ rưỡi, hai người vừa xuống xe, ào ào………. một đống ánh mắt đều quét tới nhìn bọn họ. Hướng Vi rất lạnh nhạt quét mắt một vòng, thẳng lưng đeo túi của chính mình.
Quách Duệ tằng hắng một cái, dẫn đường cho Hướng Vi, trên đường có người chọc Quách Duệ dẫn bạn gái về nhà, Quách Duệ lúng túng nhìn Hướng Vi, cũng may thấy Hướng Vi không để ý mới thoáng yên tâm, cuối cùng còn hung hăng trợn mắt nhìn mấy người kia mấy cái mới bỏ đi.
Ông bà nội của Quách Duệ vẫn còn sống, Quách Duệ và ba thì ở Thành Đô, mẹ cậu ta thì làm việc ở đây, về phần nguyên do thì Quách Duệ chưa nói cô cũng sẽ không hỏi.
Các vị trưởng bối trong nhà Quách Duệ hiển nhiên gặp cảnh cháu trai dẫn một cô gái tốt như thế về nhà làm cho đứng hình mất nửa ngày, cả nhà đều nhìn chằm chằm Hướng Vi, đến khi Quách Duệ tằng hắng một tiếng, mới cười ha hả hoan nghênh Huướng Vi đến nhà làm khách.
Nhà họ Quách nghe Quách Duệ giới thiệu Hướng Vi là người Bắc Kinh, ba mẹ phải đến Thành Đô công tác nên mới đến Thành Đô, lần này đến Đại Túc du lịch. Người nhà họ Quách thận trọng, chỉ sợ không tiếp đón chu đáo tốt cô bé, nên lúc ăn cơm không ngừng khuyên Hướng Vi ăn nhiều.
Ăn cơm xong, Quách Duệ thấy Hướng Vi hơi mệt mỏi, nên để cô đi nghỉ sớm, quả thật Hướng Vi cũng mệt mỏi, nên cũng không còn tinh thần suy nghĩ chuyện gì, tắm rửa sạch sẽ, dùng điện thoại báo bình an cho bố mẹ, nằm trên giường một lát rồi từ từ ngủ thiếp đi………..






Trạm dừng chân thứ nhất khi đến Đại Túc của cô là đỉnh Bảo Sơn, Hướng Vi hơi kích động, cảm xúc trong lòng không thể nào bình tĩnh được, cô không biết trong lòng cô đang mơ hồ chờ mong điều gì, nhưng cô không thể khống chế được nội tâm đang kích động của mình.
Lại một lần nữa đi qua chốn cũ, cảm giác rất không giống nhau, trước kia những tảng đá khắc hình này quá quen thuộc với cô, nên trong lòng cô không hề có cảm giác gì. Hôm nay, cô mang một thân phận khác, một lần nữa nhìn những tảng đá khắc hình vừa quen thuộc, vừa xa lạ này, trong lòng cảm phục thật sâu.
Quách Duệ vẫn chú ý nét mặt Hướng Vi, không bỏ sót điều gì, thấy cô thỉnh thoảng chau mày, thỉnh thoảng lại giãn ra, chỉ cảm thấy như có cái gì đó đang ép chặt trái tim mình, trái tim nhảy bang bang. Lần này nghe Hướng Vi nói muốn đến nơi này chơi, trong lòng Quách Duệ rất vui mừng và hi vọng. Một thiếu niên mười tám tuổi, thận trọng bảo vệ đóa hoa trong trái tim mình, muốn thân cận lại sợ dọa người ta, nên chỉ có thể giấu lo lắng ở trong lòng.
Có người nói, giống như Quách Duệ chính là cóc mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không biết tự lượng sức mình! Có lúc Quách Duệ cũng cảm thấy mình không phải là con nhà quan mà lại đua đòi, thích ai không được, cứ đi thích một đóa hoa hồng có gai! Mấy năm nay nhìn những cậu con trai theo đuổi Hướng Vi, trong lòng cậu ta hận đến nghiến răng, nhưng nhìn Hướng Vi không chấp nhận ai, trong lòng lại vừa vui mừng, vừa sợ hãi, càng không dám bày tỏ lòng mình, âm thầm nhắc nhở chính mình không được làm hành động thiếu suy nghĩ, không thể hành động thiếu suy nghĩ!
Tất nhiên Hướng Vi không biết tâm tư của Quách Duệ, vừa thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật vô cùng đẹp này, vừa suy nghĩ làm cách nào mới có thể khiến Quách Duệ tránh đi một lát, như thế cô mới có thể dễ dàng thực hiện được kế hoạch của mình.
Hướng Vi quay đầu nhìn lại, vẻ mặt kinh ngạc, đây là Hà Mỹ chị gái của cô ở kiếp trước, chị hơn cô hai tuổi.
"Chị. . . . . ."
"Chị. . . . . ."
Hà Mỹ mười bốn tuổi nắm tay hai em trai, nhìn Hướng Vi xấu hổ cười nói, “Đây là hai em trai của em, đã làm phiền chị rồi.” Rồi quay đầu nói với hai em trai của mình: “Lấy đồ của chị ấy, cũng không biết nói cám ơn chị sao.”
"Cảm ơn chị. . . . . ." Hai em bé mập mạp nhìn Hướng Vi cười tươi rói.
Hà Mỹ hơi ngại ngùng, nói với Hướng Vi: “Hai em trai của em hơi nghịch ngợm, hi vọng chưa làm phiền đến chị.”
Từ lúc Hướng Vi nhìn thấy Hà Mỹ thì liền bắt đầu suy nghĩ viễn vong, sau khi nghe Hà Mỹ lặp lại một lần nữa mới phục hồi lại tinh thần, vội vàng khoát khoát tay, “Không có……. Không có, không có, hai bé rất đáng yêu, chị rất thích.”
Hà Mỹ cười khanh khách, n