XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341646

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1646 lượt.

ói với Hướng Vi: “Nhà em có khách đến, giờ em phải về rồi………”
Hướng Vi gật đầu, nhìn hai em bé, “Là em trai ruột của em sao?”
“Dạ, đứa lớn là em em, còn đứa nhỏ là con của đồng nghiệp ba em.”
Sắc mặt Hướng Vi hơi căng thẳng, kiếp trước cô chính là đứa trẻ nhỏ nhất nhà, phía dưới không hề có em trai hay em gái, mặc dù sau này mẹ có mang thai tiếp, nhưng chưa được năm, mới sáu tháng đã bị sẩy thai. Bây giờ nghe thấy có người em trai này, mắt Hướng Vi chớp cũng không chớp nhìn đứa bé kia.
Hà Bân cũng mở to hai mắt nhìn Hướng Vi, Hướng Vi làm bộ tằng hắng một cái, phục hồi lại tinh thần, cười nói: “Thật xin lỗi, chị lỡ mất hồn. Chị thấy em của em và em trai chị có chút giống nhau, nên nhất thời hơi hoảng hốt, khó trách ngay từ lần đầu tiên gặp em ấy chị đã có cảm giác thân thuộc.”
“A, thật vậy sao?” Hiển nhiên Hà Mỹ cũng cảm thấy kinh ngạc
Hướng Vi gật đầu, giống như vô ý hỏi: “Nhà em chỉ có hai chị em em thôi sao? Không có em gái sao?”
Hà Mỹ lắc đầu, nói: “Em là chị cả, sau em chỉ có một em trai, không có em gái, ba mẹ em chỉ sinh có hai tụi em thôi ạ……..  “
Hướng Vi cố gắng ổn định tinh thần của mình, hơi ngượng ngùng hỏi: “Thật xin lỗi, chị còn nghĩ rằng em còn có một em gái cơ đấy.”
Hà Mỹ không để ý lắc đầu, cười nói: “ Thật ra e cũng rất hi vọng có một đứa em gái, ngay cả tên của em ấy, em cũng nghĩ ra rồi, nếu em có em gái, em sẽ gọi nó là Tiểu Vi, Hà Tiểu Vi…………”
Đôi mắt Hướng Vi trợn to, có chút chua sót, khóe miệng lại hơi mỉm cười.
“A, tụi em phải đi rồi, chị ở chơi vui vẻ nhé!” Hà Mỹ vẫy tay với Hướng Vi, rồi nắm tay hai người em đi mất.
Hướng Vi nhìn bóng lưng đi xa của tụi nhỏ, móng tay ghim chặt vào lòng bàn tay mà không hề hay biết.
Qua nhiều năm như vậy, cô vô cùng cẩn thận ôm trong lòng phần tưởng niệm quá khứ kia, cứ như vậy mà bị phá tan nát! Cô sống lại, thế gian này có thêm một người tên Hướng Vi, thiếu một người tên Hà Tiểu Vi, rất công bằng phải không! Nhiều năm như vậy, cô thận trọng cất sâu bí mật của mình vào trong lòng, thì ra lại chỉ là “Trăng trong nước, hoa trong gương”, quay đầu nhìn lại chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Hướng Vi nhẹ nhàng quay đầu đi, một giọt nước mắt trong suốt chậm rãi lướt qua trên gò má của cô, Hướng Vi hít hít lỗ mũi, nhanh chóng dụi mắt, sau khi ngẩng đầu lên thì như cũ mang theo nụ cười nhợt nhạt, cô nhất định phải kiên cường! Mặc kệ có hay không Hà Tiểu Vi, thì đời này cô chỉ có thể là Hướng Vi thôi!
Quách Duệ không biết Hướng Vi đã nói gì với cô bé kia, vẫn ở bên cạnh lặng lẽ quan sát cô, thấy trên mặt cô vẫn nở nụ cừoi, nhưng không biết sao, cậu ta cảm giác được tâm tình của Hướng Vi không tốt chút nào.
Quách Duệ đi tới, sờ sờ đầu, nhìn Hướng Vi, hỏi "Vi Vi. . . . . . Cậu không thoải mái chỗ nào sao?"
Hướng Vi ừ một tiếng, nhìn Quách Duệ , cười nói: "Không có, chỉ là hơi nhớ nhà thôi. Cám ơn cậu, Quách Duệ."
"À? Chuyện này. . . . . . Còn nói cảm ơn với không cảm ơn, chúng ta là bạn học, nói thế thật khách sáo quá đi."
Hướng Vi thấy bộ dáng Quách Duệ lúng túng, thì bật cười hì hì, nói: “Cùng đi thôi.”
“À, được……. Được, mình còn nghĩ cậu còn có chuyện muốn làm chứ?”
Hướng Vi cười cười, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh bao la, nói rất thấp, tự lẩm nhẩm điều gì đó, Quách Duệ không nghe được gì.
Hướng Vi chỉ ở Đại Túc ba ngày thì đi, trước khi đi, Hướng Vi đã đứng từ xa nhìn qua nhà họ Hà, nhưng cô không đến quấy rầy họ, biết họ vẫn sống mạnh khỏe, vậy là đủ rồi. Hướng Vi tìm công ty du lịch, tính đi theo đoàn, dù sao thì cô cũng làm xong việc cần làm, không đi chơi mấy ngày tiếp theo chẳng phải là lỗ vốn rồi sao.
Thấy Hướng Vi phải đi, Quách Duệ chỉ cảm thấy ba ngày này trôi qua quá nhanh, muốn cô ở đây chơi thêm mấy ngày nữa, nhưng lại không mở miệng được, nên đưa cho cô mấy món đặc sản, Hướng Vi nhìn đống túi lớn, cười nói cô còn phải đi du lịch nên không thể mang theo được. Quách Duệ buồn thiu, cúi gằm mặt, sau đó Hướng Vi nói hay là cứ gửi về Thành Đô trước, đợi sau này cô về nhà rồi sẽ ăn, Quách Duệ mới vui vẻ trở lại.
Hướng Vi đi chơi hơn hai mươi ngày mới lên đường về nhà, Trần Mai sớm vô cùng lo lắng, từ sau khi Hướng Vi đi liền bắt đầu oán trách Hướng Khai Hoa, hối hận vì đã để con gái đi ra ngoài. Đầu tháng tám, Hướng Vi về đến nhà, Trần Mai nắm tay con gái nhìn trước nhìn sau, thấy không có gì không ổn mới thở phào nhẹ nhõm, điểm nhẹ vào đầu của con gái, rồi quở trách một phen.
Hướng Vi về đến nhà, mới càng phát hiện ra gia đình này rốt cục mới chân chính là gia đình của cô, Hướng Vi ôm mẹ khóc lớn, dọa Trần Mai sợ đến hoảng hốt, sau khi Hướng Vi khóc xong mới cười rộ lên nói là nhớ ba mẹ. Trần Mai thật dở khóc dở cười, con gái cô lớn như thế này rồi mới là lần đầu tiên ôm mẹ nó khóc, thật là một đứa nhỏ làm cho người khác vừa hận vừa yêu mà!
Kì nghỉ hè trôi qua, Hướng Vi bước sang lớp mười hai, bởi vì hộ tịch của Hướng Vi là ở Bắc Kinh, nên không thể ở Thành Đô tham gia thi tốt nghiệp trung học, phải trở về nơi ghi hộ tịch, vốn là Trần Mai muốn để Hướng Vi trực tiếp về Bắc K