Tuổi Thanh Xuân Chôn Dấu Dưới Bụi Trần
Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341587
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1587 lượt.
ng đi nửa đường thì ghé qua đây, vội gật đầu một cái.
Hà Tiểu Vi cảm thấy như đã ngủ rất lâu, đợi đến lúc cô tỉnh dậy, mở mắt ra nhìn thấy là vách tường trắng tinh, Hà Tiểu Vi rụt rè co chân đạp một cái, cô cư nhiên không có chết! ha ha ha, cư nhiên không có chết!
Ngủ gần một ngày, bụng Hà Tiểu Vi cũng đã đói, cô bắt đầu kéo cổ giọng gào lên. Ba Trần ngủ gật ở bên cạnh, nghe tiếng khóc, lập tức tỉnh lại, thấy đứa nhỏ đang oa oa khóc lớn, ông vội vàng ôm nó lên, ”A, để ông ngoại ôm, không khóc, không khóc.”
Giờ phút này Trần Đức Cương chưa hề phát giác ra trong lời nói của chính mình đã thêm cách xưng hô, cho đứa bé đi tiểu, sau đó đặt nó vào trong giường, thấy đứa nhỏ kia mở mắt tròn vo nhìn mình, ông không khỏi cười nói: “Để ông ngoại cho con uống sữa nha.”
Trần Đức Cương thấy đứa nhỏ hút sữa nhanh chóng, lập tức cười nói: ”Chậm một chút, chậm một chút, không ai giành với con. Thật sự là một đứa trẻ đáng thương.”
Hôm nay đã truyền hết nước biển , lúc trước bác sĩ nói phải nằm viện ba ngày để kiểm tra tình trạng, nếu như có chuyển biến tốt thì có thể được xuất viện. Ông Trần nhìn đồng hồ đeo tay, sắp đến sáu giờ, có lẽ con gái cũng sắp đến rồi.
Hà Tiểu vi sau khi ăn uống no đủ, đầu óc tinh thần cũng tính táo lại, biết là người trước mặt đã cứu cô, Hà Tiểu vi mở cái miệng nhỏ nhắn không răng hướng về đối phương cười, cái tay nhỏ xíu vung vẫy, trong miệng y y nha nha phát ra thứ âm thanh mà chính cô cũng không rõ là âm gì.
Trần Đức Cương chỉ mới năm mươi lăm tuổi, còn chưa có cháu trai và cháu gái, con trai duy nhất đến nay còn chưa kết hôn, vẫn ở bên ngoài xông xáo làm việc, ông già rồi nên cũng cảm thấy cô đơn, hiện tại khi nhìn đến đứa nhỏ ở trong lòng này, trong đầu ông rất thích, nhất thời liền cúi đầu cùng đứa bé chơi đùa.
“Ba………” Trần Mai vừa đẩy cửa ra thì thấy ba mình đang trêu chọc đứa bé, không khỏi cười cười. Trần Mai đặt sữa bột đã mua lên trên tủ.
“Ba, buổi tối để con coi đứa nhỏ cho, trước hết ba nên về nhà nghỉ ngơi đi.”
Trần Đức Cương đang lôi kéo tay nhỏ xíu của em bé, cười nói: “Ba không bỏ mặc bảo bối của ba đâu, con nói có đúng không, bảo bối.”
Trần Mai thấy tình cảnh như vậy thì bật cười hì hì, cô nghiêng đầu nhìn về hướng giường, đúng lúc thấy con ngươi đứa nhỏ chuyển tới phía bên mình, há miệng cười thật to với cô, trong lòng Trần Mai lập tức mềm nhũn.
Buổi tối chờ sau khi đứa bé ngủ say, Trần Mai nhìn ba mình, nhẹ nhàng nói: “ Ba, mẹ nói đứa bé này bị bỏ rơi ở trong đống cỏ nhà mình, con muốn………… con muốn…………”
Trần Đức Cương biết tâm tư của con gái, thở dài, “Đứa bé này bị vứt bỏ ở trước cửa nhà mình, chỉ là….. Con gái à, chờ qua mấy ngày nữa, sau khi nghe ngóng hiểu rõ tình hình rồi lại tính tiếp, đừng nói là con thích, ngay cả ba đây cũng rất thích đứa nhỏ này.”
Trần mai cúi đầu, nhìn đứa nhỏ đang ngủ say, trong lòng cảm thấy rất mềm mại, ở sâu trong nội tâm của cô tình mẫu tử bộc phát mạnh mẽ không cách nào thu lại, cô thật sự rất rất thích đứa nhỏ này.
Nằm viện ba ngày, bệnh của đứa bé đã khỏi hẳn, Trần Đức Cương và con gái cùng nhau mang đứa bé về nhà, tâm trạng mọi người trong nhà đều nặng nè , nguyên nhân gây ra còn không phải là tại vì cặp vợ chồng mang tội giết người kia sao.
Người trong thôn nói đứa bé này là con của cặp vợ chồng giết người nọ, nhưng sâu sa thì mọi chuyện không có đơn giản như vậy. Trần Đức Cương vừa tới đồn công an làm việc, theo như bên phía cảnh sát nói thì cặp vợ chồng này là bọn buôn người chuyên môn buôn bán trẻ con, rất có thể đứa bé này cũng bị cặp vợ chồng này bắt cóc, chỉ là một đứa con nít, làm sao lại bắt cóc đi đến đây? Nếu đứa bé này thật sự bị bắt cóc, thì cuối cùng cũng sẽ được đưa về với cha mẹ ruột của mình, vậy thì ý định của con gái mình giờ phải tính làm sao…………. Ai, gay go quá!
Mỗi người mang một vẻ mặt khác nhau trở về nhà, ở trong thôn người ta nghe thấy ông Trần nhặt được một bé gái, thì đến coi, còn cười nói giỡn có phải Trần Đức Cương mới nhặt được con gái riêng của chính mình không, Trần Đức Cương cũng không để ý, mọi người thấy không còn gì hay ho để xem, thì sôi nổi dặn dò vài câu rồi đi về nhà.
Trần Mai vừa đùa giỡn với đứa bé trong ngực mình, vừa nhìn chằm chằm ba của cô. Chu Hữu Thục dọn dẹp phòng xong, đi ra ngoài thì thấy hai cha con đang mắt to trừng mắt nhỏ, bà cười nói: “Hiện tại hai cha con ông đang làm trò gì thế?”
Trần Đức Cương thở dài nói, “Được rồi, để ba đi hỏi Ngưu Nhi xem sao, hỏi thăm nó coi có phát sinh chuyện gì không.”
Lập tức trên mặt Trần Mai nở nụ cười thỏa mãn, cô ôm đứa bé trong ngực thật chặt, vừa nắm lấy cái tay nhỏ bé, vừa cười nói: “Tiểu bảo bối, con có thích mẹ hay không? Về sau con sẽ là tiểu công chúa của mẹ nè, chờ ba con trở về, không biết là sẽ vui mừng cỡ nào nha.”
Mắt Chu Hữu Thục mở lớn, bắt con gái đưa đứa nhỏ cho chồng mình, bà nắm tay con gái lôi vào phòng.
Trần mai ngồi ở trên ghế, thấy mặt mẹ mình nghiêm túc, gật đầu một cái, “Mẹ, con muốn chăm sóc nuôi dưỡng đứa bé này.”
“Con nhất định muốn như thế sao?” Chu Hữu Thục