Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341588

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.

Hiểu nhà con bị bệnh, con muốn cho nó ở nhà.”
Chu Hữu Thục vừa nghe cháu gái bị bệnh, lo lắng hỏi: “Bị bệnh? Khi nào chứ, hiện tại ra sao rồi?”
Trần sảng mau chóng trấn an mẹ mình, “Mẹ, mẹ yên tâm, bệnh của nó đã dần khỏi, chỉ là mấy bữa nay sức khỏe có hơi suy yếu, nên con để nó ở nhà nghỉ ngơi dưỡng sức mấy ngày cho khỏe hẳn.
Lúc này Chu Hữu Thục mới yên tâm, “Thế cũng tốt, thế cũng tốt. Hiểu Hiểu còn nhỏ, con cũng đừng chỉ biết tới công việc, có thời gian thì hãy chăm sóc nó nhiều hơn.”
“Dạ, con biết rồi. Mẹ đã đặt tên cho đứa nhỏ chưa?”
Chu Hữu Thục cười nói: “Còn chưa nữa, mẹ và ông ngoại nó, mẹ nó cứ gọi nó là tiểu bảo bối. Ba con nói nên để Khai hoa đặt tên cho đứa nhỏ, mẹ thấy cũng phải, con là của nó, nên để người làm cha như nó đảm nhiệm.”
Trần Tuệ thấy em ba mình đang ở dưới bếp không có ở trước mặt, thì không giữ kẽ nữa, “Mẹ, đứa bé này là do em ba nhận nuôi, em rể có đồng ý chưa? Em ba và em rể còn trẻ, sau này cũng chưa chắc là không có con, tại sao lại còn nhận con nuôi chứ.”
Trần Tuệ là chị cả trong nhà, cũng không được đi học nhiều, hiện tại đang làm công nhân ở nhà máy dệt. Trong quan niệm của Trần Tuệ, nuôi con ruột của chính mình mới là hợp lí.
Dĩ nhiên chuyện sâu sa trong đó Chu Hữu Thục sẽ không nói với hai đứa con gái của mình, dù sao cũng không phải là chuyện hay ho gì, còn nữa lỡ sau khi nói ra, tình chị em xảy ra màng ngăn cách cũng không tốt cho lắm. Chu Hữu Thục gật đầu một cái, “ Em gái con nói Khai Hoa không có ý kiến, nó đồng ý. Con cũng biết tính em rể con mà, nó là một người trầm lặng.”
Trần Sảng thấy cách nhìn của mẹ mình với em rể vẫn chưa thay đổi, thì bật cười hì hì một tiếng, “ Mẹ, em rể là quân nhân, không thể giống người ngoài được, quân đội kỹ luật nghiêm khắc, cái tính tình trầm lặng đó rất thích hợp ở trong quân đội.”
Trần Tuệ đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, gật đầu phụ họa, “Mẹ, em ba không nói khi nào em rể trở về? Em rể đi gần một năm chưa về, lễ mừng năm mới thì nói là có chuyện, không về được, năm nay tính thời gian cũng đã trôi qua hơn nữa năm, cũng chưa thấy báo bao giờ về nhà.”
Nói đến chuyện này, Chu Hữu Thục cũng hơi lo lắng, “Đúng vậy, Khai Hoa đi lâu như vậy rồi cũng chưa về nhà, em gái con còn nói lễ quốc khánh này sẽ ôm đứa nhỏ lên Bắc Kinh tìm nó.”
“Cũng tốt.” Trần Sảng vừa nói, vừa cầm khăn lau miệng cho đứa nhỏ, “Đứa bé này nhìn nhỏ thế mà cũng tham ăn ghê, mẹ nhìn xem trong chốc lát mà đã bú hết, nó ăn xong rồi. Thật là một đứa bé dễ nuôi.”
Hà Tiểu Vi ợ lên một cái, sau khi ăn no thì buồn ngủ, Hà Tiểu Vi ngáp dài.
Chu Hữu Thục thấy đứa nhỏ ngáp, cười nói: “Đứa bé này buồn ngủ rồi, mẹ đi dỗ nó ngủ ngon.” Vừa nói, vừa ôm đứa bé vào lòng vỗ nhè nhè.
“Đúng là có phúc, ăn được ngủ được, còn không khóc. Khi còn bé Hiểu Hiểu nhà con cũng không được như vậy, một chút tiếng động cũng có thể bị đánh thức, ngủ không ngon sẽ khóc, khiến cho người lớn tụi con cũng không được ngủ ngon.”
Chu Hữu Thục cười nói: “Mẹ cũng thấy nhiều đứa con nít rồi, còn chưa thấy có đứa bé nào ngoan như nó. Đứa bé này không sợ người lạ, ai cũng có thể bế nó trên tay, nếu mẹ và ba con không rảnh thì nhờ người khác chăm hộ, nó cũng không khóc. Khi nào muốn đi tiểu thì mới hừ hừ mấy tiếng, buổi tối cũng không phá mẹ nó, đúng là rất ngoan.”
Hôm nay Trần Tuệ không phải chỉ đến xem đứa nhỏ, nhưng hiện tại đang có em hai ở bên cạnh, cô không thể nói gì được. Ăn cơm tối xong, Trần Tuệ nói lâu rồi không gặp mẹ, cô muốn tối nay được ngủ với mẹ. Trần Đức Cương không có ý kiến, gật đầu đồng ý.
Chu Hữu Thục còn chưa hiểu rõ tính cô con cả của mình sao? Buổi tối hai mẹ con nằm trên giường, Trần Tuệ nói: “Mẹ, mẹ có thể nói chuyện với em ba một chút, nhờ em rể giúp con một chuyện được không?”
Lúc trẻ Chu Hữu Thục là người đọc sách, hơn nữa chồng bà còn là một đảng viên, Ngày thường bà là người dạy dỗ con cái, Chu Hữu Thục tuy đã ngoài năm mươi, nhưng cũng chưa phải là người lú lẫn.
“Mẹ, chú em chồng con đã đến tuổi, nhà chồng con muốn để nó đi lính, nên nhờ con tới hỏi, có thể nhờ em rể giúp một tay, nếu được thì ở trong đồn của em rể, làm thuộc hạ của em ấy, sẽ chiếu cố đối ứng nhau tốt hơn.”
Chu Hữu Thục mặt đen thui, “Mẹ sẽ không nói chuyện này với em con, tự mình con đi nói với nó đi. Con cũng đã ba mươi tuổi rồi, nên biết là, kỷ luật trong quân đội rất nghiêm khắc, quân nhân ai mà không giống nhau. Còn nữa, chú em chồng của con có thể so sánh với Khai Hoa sao? Khai Hoa là người đã được đào tạo ở trường quân đội, ông của Khai Hoa còn tham gia cách mạng. Hơn nữa, Khai Hoa còn trẻ, còn cả chặng đường tốt đẹp phía trước, con cũng đừng mở miệng mà hỏi em con, chuyện như vậy con trở về nhà thì nói là không làm được, chẳng lẽ bên nhà chồng con lại vì chuyện này mà gây khó dễ với con sao?”
Trần Tuệ bị mẹ mình khiển trách, trong lòng có chút không vui, hai cô em gái của cô được gả vào nhà tốt, duy chỉ có cô, cô là chị cả, năm xưa trong nhà không có tiền, không được đi học nhiều, giữa lúc tuổi tác bản thân thích hợp, lại gặp cảnh mười nă