Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341797

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1797 lượt.

sợ con mình quyết định trong lúc nhất thời cao hứng, hơn nữa tuổi tác con bà cũng không phải là quá lớn, về sau nếu như nó sinh được em bé, việc này……..
Trần mai đau thương cười một tiếng, cô biết mẹ mình đang lo lắng chuyện gì? Thật ra có rất nhiều chuyện cô không có nói với mẹ, cô sợ bà ấy không thể tiếp thu nổi, chỉ dám nói với ba của mình.
Trần Mai không tự chủ xoa xoa tay, rất lâu sau mới mở miệng, “Mẹ, con và Khai Hoa đã kết hôn được bảy tám năm, nhưng chúng con vẫn không thể có con, mới đầu con tưởng rằng bởi vì hai vợ chồng con gặp nhau thì ít mà xa cách thì nhiều, mới tạm thời không có con, sau này con lại hoài nghi có thể là trong hai vợ chồng con có người có bệnh xấu gì đó, đợi sau khi Khai Hoa được nghỉ phép về nhà, con và anh ấy đã đi kiểm tra, thì mới biết được, con bị vô sinh………… Mấy năm nay, con lén lút đi khám không biết bao nhiêu là bác sĩ, bọn họ đều nói, trời sinh cổ tử cung của con phát triển kém, đời này cũng không thể có thai. Từ lâu Khai Hoa đã khuyên con, nếu không thể có con thì hãy nhận con nuôi. Lúc đó trẻ tuổi còn nóng nảy, con làm sao chấp nhận được, con không đồng ý, con nghĩ là mình sẽ tốt lên, nhưng sự thật thì cả đời này của con cũng không thể mang thai em bé được.Mấy năm nay con nghĩ rất nhiều, cảm thấy rất có lỗi với Khai Hoa, con bắt đầu muốn cùng anh ấy ly hôn, ảnh không đồng ý, còn nói không thể có thai thì còn có thể nhận con nuôi, tại sao con có thể chỉ vì không có con liền muốn li hôn với ảnh! Mẹ, lần đầu tiên con vừa nhìn thấy đứa nhỏ này đã thích nó, nhìn nó, con cảm giác như mình được trở thành một người mẹ. Mẹ……….”
Chưa bao giờ Chu Hữu Thục biết đến những chuyện này, giờ phút này nghe được, bà cảm thấy đầu đau nhức, qua một lúc lâu, mới buông tiếng thở dài “Nghiệp chướng mà!”
Trần Mai lau khô nước mắt, nhìn mẹ mình, “Mẹ, mặc kệ như thế nào, lần này con sẽ tích cực tranh thủ. Nếu thực sự không được, thì đó cũng là mệnh của con, con sẽ không oán giận”






Dạo đó, Tú Nương chính thức bị bỏ tù, Trần Mai đi thăm cô ta, hai người phụ nữ nhìn nhau không nói gì, qua rất lâu sau, Trần Mai mới lên tiếng: “Cảm ơn cô! Tứ Nương.“
Tứ Nương sửa sang lại tóc tai của mình, “Cô có mang theo gương không, cho tôi mượn một chút.”
Trần Mai ngây người sửng sốt, vội vàng lục lọi trong túi, "Có có có, đây. . . . . đây”
Trần Mai thấy cô ta dùng tay chải tóc, thì lấy lược của mình ra, “Cô dùng lược đi”
Tứ Nương nhìn Trần Mai, không nói gì nhận lấy cái lược, sửa sang gọn gàng lại dung nhan chính mình, Tứ Nương trả gương và lược lại cho Trần Mai, Trần Mai lắc đầu nói, “Cô cầm đi, điều kiện ở trong tù cũng không được tốt.”
“ Haiz, cô cũng đừng áy náy, ở đời coi trọng chữ duyên, ai cũng đều phải sống theo pháp luật cả, tôi biết cô có anh họ làm cảnh sát ở đây, cho nên cô mới có thể tới gặp tôi, hiện tại, gặp cũng gặp rồi, sau này cô không cần phải đến đây nữa. Tạm biệt!
Tứ Nương mở cửa phòng, cai ngục liền còng tay cô ta lại, áp tải đi về phòng giam, Trần Mai đứng ở cạnh cửa, nhìn dáng lưng thẳng tắp của cô ta, từng bước một đi về phía trước mà không hề quay đầu lại, Trần Mai thở dài, nhìn cảnh sắc ở bên ngoài, đã đến lúc phải về nhà rồi.
Ban ngày Trần Mai phải đi làm, không có nhiều thời gian để chăm sóc cho đứa nhỏ, vậy nên cô đành phải để đứa nhỏ ở nhà nhờ bố mẹ mình chăm sóc, Trần Mai dọn ra khỏi căn nhà cô đang thuê, tuy mỗi ngày cô phải đạp xe đạp đi làm mệt mỏi hơn trước, nhưng mỗi khi cô nghĩ đến đứa nhỏ, Trần Mai cảm thấy cho dù có khổ hơn nữa cô cũng có thể chịu được.
Mỗi ngày, Trần Đức Cương đều bế đứa cháu ngoại mới có của mình, đi khắp nơi khoe khoang với người khác, mọi người đều vụng trộm cười cợt sau lưng nói ông thay người khác nuôi con cái, còn cho rằng mình là ông ngoại ruột của đứa nhỏ hay sao?
Trần Mai cất xe đạp xong, vừa vào nhà đã thấy chị hai và chị ba của mình, “Chị hai, Chị ba, hai chị đến lúc nào thế?”
Chị hai Trần Tuệ cười nói: “Hai chị đến đã lâu, hai chị vừa nghe thấy chuyện này thì lập tức đến đây.”
Chị ba Trần Sảng đang ôm đứa bé, “Đúng đó, chuyện lớn như vậy em cũng không chịu nói sớm cho hai chị biết.”
Trần Mai cười cười, “Hôm nay chị hai, chị ba đừng về nhà, mấy chị em mình lâu rồi không gặp nhau, cũng nên ngồi tâm sự cho thật đã, bây giờ em đi làm cơm tối đây.”
Trần Tuệ nhìn Trần Sảng, “Em ba sợ chị hỏi chuyện em ấy, nên vội vã chạy trốn rồi.”
Chu Hữu Thục lấy sữa cho em bé ăn, “Bảo bối, bú sữa mẹ đi con.”
Hà Tiểu Vi vừa bú sữa, vừa liếc mắt nhìn hai người dì của mình, một lát xem người này, một chốc lại xem người kia.
Trần Tuệ thấy con mắt đứa nhỏ lưu chuyển xoay tròn, cười nói: “Em bé nhỏ, không chịu chuyên tâm bú sữa đi, còn muốn nhìn nhìn cái gì nè.”
Chu Hữu Thục nhìn đứa nhỏ, cười cười, rồi bà nhìn hai cô con gái của mình, “Tại sao lúc hai đứa tụi con tới đây không dắt theo Thần Thần và Hiểu Hiểu vậy. Đã lâu rồi mẹ chưa được thấy mấy đứa nhỏ đó.”
Trần Tuệ nói: “Mẹ, hôm nay Hạ Thần phải đi học, không đến được.”
“Hiểu