Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
m cách mạng văn hóa, xác định không gặp phải may mắn, Trần Tuệ càng nghĩ trong lòng càng khổ, “Mẹ, mẹ hãy giúp con một chút đi, mấy năm qua mẹ đã giúp con được điều gì đâu? Con cũng là con ruột của mẹ, tại sao chuyện tốt đẹp gì cũng đều dành cho em trai, em gái! Em hai giờ là chủ nhiệm hội phụ nữ, em ba được ba tìm việc, là giáo viên trường tiểu học, em tư thì đi làm kinh doanh, cũng chỉ có con, vẫn còn khổ sở cơ cực, Mẹ, đến cuối cùng con có phải là con ruột của mẹ không?
Chu Hữu Thục đối mặt với chất vấn của con gái, tức giận tột độ, nếu không phải thời điểm hiện tại đã khuya, bà thật sự muốn tát nó một cái, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, bởi vì bà biết mấy năm qua nhà đứa con cả mình sống không tốt, nên vụng trộm giấu mấy đứa con khác chiếu cố nó nhiều hơn, là ba nó đã mang vẻ mặt già nua của mình tới nhờ vả người ta cho nó làm công nhân nhà máy dệt, vậy mà bây giờ nó lại còn nói bọn họ không quan tâm nó.
Chu Hữu Thục hít sâu một cái, “Không phải hồi nhỏ tôi không cho cô đi học, là tự cô không muốn, dắt cô đến trường cô liền bỏ trốn, thầy giáo không biết làm sao nên mới nói cho tôi và cha cô tới đón cô về. Em hai cô là chủ nhiệm hội phụ nữ là do nó cố gắng ra ngoài làm việc, về phần em ba cô, công việc là do ba cô lo, nhưng cô cũng không chịu nghĩ đi, cô còn chưa tốt nghiệp tiểu học, chẳng lẽ trường học còn phải mời cô đến để dạy cho mấy đứa nhỏ sao? Em trai cô hai mươi tuổi đã đi khỏi nhà, đến nay còn chưa trở về. Cô làm chị cả, bây giờ lại còn trách bố mẹ già này sao.
Trần Tuệ không lên tiếng, theo ý mẹ, mọi chuyện đều vì cô là chị cả, cho nên cô đáng phải chịu mọi điều đau khổ sao.
“Lần trước, cô để cho cha cô tìm việc cho chồng cô, ba cô tìm, đến phiên cô, cũng tìm cho cô, còn phải như thế nào mới là đối xử tốt với cô? Lần này cô lại nêu lên yêu cầu vô lí như vậy, Trần Tuệ, mẹ và cha con không nợ con cái gì, em trai và các em gái của con cũng không nợ con cái gì, tối nay đã nói xong, sáng mai lập tức về nhà cho mẹ.” Chu Hữu Thục nói xong thì đắp chăn quay đầu ngủ, đứa con gái này, thật là làm bà tức giận hết mức.
Buổi tối, Trần Mai đắp kín chăn cho đứa nhỏ, ngồi ở trước bàn đọc sách viết thư cho chồng mình.
“……….. Đây là hình của em bé, gửi cho anh, tên của đứa nhỏ còn chưa có đặt, ba nói để anh đặt tên cho nó. Mọi việc trong nhà đều ổn, đừng suy nghĩ nhìu. Em hiểu anh ở quân đội bận rộn nhiều việc, nên không muốn làm phiền anh. Ngày quốc khánh, em sẽ mang em bé tới quân đội để anh nhìn, anh xem khi đó anh có rảnh rỗi hay không.
Chúc
Cơ thể khỏe mạnh!
Vợ yêu: Trần Mai
Ngày 12 tháng 9 năm 1984.
Thời tiết Bắc Kinh rất khô hanh, sau khi thực hiện huấn luyện mỗi ngày xong, Hướng Khai Hoa quay về ký túc xá, lấy thư của vợ mình ra đọc, đọc một lần lại một lần, trong hình là ảnh hai mẹ con cười rất rực rỡ. Ngón tay cái của Hướng Khai Hoa lướt qua mặt đứa nhỏ, lúc này người được mệnh danh là có vẻ mặt nghiêm túc nhất đại đội đang nở nụ cười vui vẻ.
Chính trị viên Lưu đột nhiên vừa vào cửa nhà đại đội trưởng Hướng đã thấy anh ta đang cười, thì cảm giác giống như bị cắn phải thuốc lắc, nếu như bị cấp dưới trong liên đội biết, người bọn họ vụng trộm gọi là “Lãnh Diêm Vương” đại đội trưởnng Hướng vậy mà cũng biết cười, không biết sẽ hù chết cả đám người sao!
“Chị dâu gửi thư rồi.” Lưu Minh Tuấn cười hì hì nhìn đội trưởng nhà mình.
Hướng Khai Hoa nhìn thấy Lưu Minh Tuấn cợt nhã, “Đứng nghiêm, nhìn qua phải, nhìn về phía trước, nghỉ.”
Lưu Minh Tuấn làm xong một loạt các động tác, thì mới muộn màng phát hiện mình đã bị đại đội trưởng đùa bỡn. Lưu Minh Tuấn thấy Hướng Khai Hoa đem thư gấp lại, đang chuẩn bị bỏ vào trong phong thư, thì không cẩn thận làm rớt tấm hình, Lưu Minh Tuấn nhanh tay lẹ mắt cúi người nhặt lên, nhanh chóng nhìn hình, rồi mới trả hình lại cho Hướng Khai Hoa.
“Vâng, đại đội trưởng!”
Hướng Khai Hoa trả lại một cái chào quân đội, rồi đi, trước khi đi còn nghiêng đầu lại nhìn Lưu Minh Tuấn, “Anh Lưu, lễ quốc khánh này vợ và con tôi sẽ đến đây, nói trước với anh một tiếng, đến lúc đó thì chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm.”
Lưu Minh Tuấn gật đầu một cái, nói đi nói lại thì Hướng Khai Hoa và Lưu Minh Tuấn cùng là một dạng người, hai nhà cũng cách nhau không xa, chỉ là Lưu Minh Tuấn là người sôi nổi, vậy mà trong công việc lại gặp phải một người có tính tình trầm lặng, nên thỉnh thoảng anh ta sẽ lấy mấy chuyện không quan trọng ra mà đùa giỡn, trong âm thầm hai người lại trở thành anh em đáng tin cậy của nhau.
Sắp đến lễ quốc khánh, Trần Đức Cương biết con gái muốn đi Bắc Kinh, thì chuẩn bị chút hoa quả khô, để con gái mang theo.
Hà Tiểu Vi đã được năm tháng tuổi, bộ dạng trắng trẻo mập mạp, gặp ai cũng toét miệng cười, làm cho mọi người vô cùng yêu thích. Hà Tiểu Vi biết lễ quốc khánh này sẽ được đi gặp mặt cha nuôi, trong lòng khẩn trương, cô không biết người cha mới này của mình có thích cô hay không? Dù sao cô nhất định cũng sẽ dốc hết sức, cô là đứa nhỏ trắng trẻo mậ