Tác giả: Miệng Cười Thường Mở
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341685
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1685 lượt.
tiểu thư đó rất tốt, hôn sự này người lớn hai bên cũng đã quyết định từ sớm, hiện tại hai nhà cũng hy vọng hai người bọn họ có thể sớm kết hôn.”
Nhìn cô gái trong hình, vừa tao nhã vừa xinh đẹp, khoát tay Lý Bác cười đến thật hạnh phúc. Hướng Vi hít thở sâu một cái, “Tôi có thể hỏi một chút không? Hôn sự của bọn được đính ước khi nào?”
Lão Lưu cười nói: “Cái này thì sớm, chắc cũng khoảng được bảy tám năm rồi, khi đó cô Jenny chỉ mới mười lăm tuổi.”
Hướng Vi nghe xong, sắc mặt có chút tái nhợt, cầm hình ném cho hắn, “Cho tôi hai ngày, có một số việc nhất định tôi phải tự mình đi hỏi, hiện tại, phiền anh đưa tôi về trước!”
Lão Lưu cười nói: “Vậy tôi sẽ bảo người đưa cô về. Cô Hướng, cô là người rất hiểu biết, đợi sau khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ chuyển tiền vào sổ tiết kiệm cho cô. Thật xin lỗi, lúc cô bất tỉnh tôi có kiểm tra qua túi xách của cô, mã thẻ tôi đã nhớ kỹ, cô Hướng, đừng nói chuyện tình yêu quý hơn tiền bạc với Lão Lưu. Thời bây giờ, hoặc có tiền, hoặc có quyền, nói trắng ra là còn không phải vì tiền sao.”
Hướng Vi hừ lạnh một tiếng, “Tôi cũng không phải là những người đó được yêu liền choáng váng đầu óc, nếu đã như thế vậy thì nhớ chuyển tiền vào tài khoản cho tôi.” Nói xong liền mang theo túi xách đi ra ngoài
Hướng Vi không biết nên đi đâu, lại không dám về nhà, sợ ba mẹ nhìn ra được cái gì, còn chỗ của Lý Bác… Hôm nay nhắc đến cái tên này cô liền thấy khó chịu. Đã có vợ chưa cưới được bảy tám năm rồi mà còn tới trêu chọc cô, có tiền là ngon lắm sao, có tiền là có thể đùa giỡn người ta sao? Hướng Vi cô thế nhưng lại bị một tên đàn ông cặn bã như thế làm cho thần hồn điên đảo!
Hướng Vi đi trên đường phố rộng lớn, trong lòng là một mảnh mù mịt… Cuối cùng Hướng Vi quyết định đến khách sạn nghỉ một đêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Hướng Vi khởi động máy, nhìn thấy rất nhiều tin nhắn, tất cả đều là của Lý Bác gửi, không ngoài gì khác đều là hỏi cô chạy đi đâu, vì sao tắt máy, v.v… Bây giờ, Hướng Vi nhìn những lời này nếu nói là “Quan tâm”, trong lòng liền đau đớn một trận, mới yêu đương lần đầu tiên, thế mà lại phạm vào sai lầm lớn như vậy, nhớ tới những lời đường mật trước kia, bây giờ nhìn thấy khắp nơi chỉ toàn là trào phúng, mỉa mai Hướng Vi cô đã bị người ta lừa mà còn đem tên cặn bã đó trở thành báu vật!
Chẳng qua không tới một phút, chuông điện thoại lại vang lên, Hướng Vi vừa nhìn thấy biểu thị cuộc gọi đến là Lý Bác, hung hăng đập trực tiếp vào bức tường đối diện, xoảng một tiếng, chiếc điện thoại màu đỏ từ trên cao rơi xuống, nhiều mảnh linh kiện bể tan tành rơi rớt trên mặt đất, đây chính là món quà Lý Bác tặng nhân ngày lễ tình nhân.
Mười giờ rưỡi, Hướng Vi mới từ khách sạn bước ra ngoài, thấy có chút đói bụng, tùy tiện ăn một tô mì nhỏ ở ven đường. Hướng Vi ngồi trong công viên, nhìn dòng người qua lại, sắp xếp lại suy nghĩ của chính mình.
Bốn giờ chiều, Hướng Vi lấy chìa khóa mở cửa nhà Lý Bác ra, mất gần một giờ đồng hồ mới thu dọn xong tất cả đồ đạc mình đã từng dùng qua, vừa chuẩn bị đi, Lý Bác lại về, hai người đứng ở của đưa mắt nhìn nhau.
Sắc mặt Lý Bác có chút đen, mới vừa bước vào cửa, thấy cô thu dọn một túi lớn đồ đạc, tức giận nói: “Rốt cuộc em đang phát điên cái gì vậy? Cả ngày hôm qua không nghe điện thoại, cũng không trả lời tin nhắn, em có biết là sẽ có người lo lắng? Bây giờ em lại đem những thứ đồ này đi làm gì?”
Hướng Vi hừ lạnh một tiếng, lạnh lung nhìn Lý Bác, “Lý Bác, đến giờ này rồi mà anh còn muốn gạt tôi? Tôi cho anh biết, cho tới bây giờ Hướng Vi tôi là người tuy rằng ít nhưng mà phải tốt, lần này, cho dù ở đây đau đớn dữ dội, tôi cũng phải đem trái tim này bóp vỡ trước anh một bước. Lý Bác, lần này tôi đã bị anh nắm trong tay rồi, tôi nhận, ai bảo tôi đánh giá người mơ hồ. Tôi chính là một kẻ ngu ngốc, bị anh đùa giỡn xoay quanh, lúc anh có thời gian rảnh rỗi thì đến trêu chọc tôi, lúc anh bận rộn thì không thèm đếm xỉa đến, anh coi tôi là sủng vật của anh chứ đâu phải là bạn gái! Con mẹ nó, Lý Bác, anh chính là tên hỗn đản!”
“Hướng Vi, em điên khùng cái gì vậy? Cả ngày hôm qua em không ở nhà, gọi điện thoại đến công ty em cũng không được, có biết cả buổi tối hôm qua anh ở bên ngoài lái xe tìm em cả đêm không? Cùng mọi người tìm kiếm khắp nơi, cứ sợ em xảy ra chuyện gì, bây giờ em yên lặng trở về, không có giải thích rõ ràng thì thôi đi ngược lại phát giận lung tung cái gì?”
Hướng Vi cười lạnh, “Lý Bác, không hổ là công tử nhà giàu nha, loại người giàu sang quyền thế như anh, tôi không thể trêu vào mà tránh thoát cũng không được sao? Tôi với anh yêu nhau hai năm, anh lại có thể giấu diếm tôi có vợ chưa cưới, tên gọi là gì? À, Jenny, nghe nói gia thế cô ta rất tốt, có quyền có thế lực cùng với anh rất xứng đôi. Tôi đây chỉ là món đậu mầm nhỏ bé liền quay về làm “Người thứ ba”, Lý Bác anh thật sự làm cho tôi thấy ghê tởm, anh cút xa một chút cho tôi đi!”
Sắc mặt Lý Bác có chút cứng, vốn đang tức giận nhưng khi nghe thấy hai chữ Jenny sắc mặt có chút thay đổi. Hướng Vi thờ ơ nhìn, đem chuyện ném điện thoại buổi sáng