Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341689

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1689 lượt.

kĩ rồi ạ!”
“Vậy… Con đi đi, con là người trưởng thành, mọi việc tự mình quyết định là được.”
Hướng Vi tươi cười lôi kéo tay của ba, “Ba, người thật sự là người ba tốt của con.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Hướng Vi đến công ty, người trong tòa soạn vừa thấy cô liền lôi kéo nhắc nhở cô cẩn thận một chút, tổng biên tập đang rất tức giận.
Hướng Vi cười cười, gật đầu một cái, để cho mấy cô yên tâm, không cần phải lo lắng. Tổng biên tập là một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, khả năng rất mạnh, con người cũng rất hiếu thắng, tương đối hung ác, tất cả người mới vào nơi này đều trở thành vật hy sinh.
Hướng Vi nhìn người phụ nữ trước mặt đang thao thao bất tuyệt gầm thét, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm để chị ta mắng tùy ý, đợi đến khi chị ta ngừng nghỉ, Hướng Vi đem đơn xin nghỉ việc để lên trước mặt bàn làm việc, “Tổng biên tập, tôi muốn đi du học Nhật bản, bấy lâu nay cảm ơn tổng biên tập đã cất nhắc.”
Hướng Vi từ bỏ công việc, trong lòng rất thoải mái, định đến nhà hàng Nhật Bản ăn cơm, nhất định phải khao dạ dày mình một bữa ra trò. Không phải chỉ là thất tình thôi sao, Hướng Vi cô cũng không phải là người không có tình yêu thì sẽ chết!
Tháng 4 năm 2005, Hướng Vi đi Tokyo…






Ngày 20 tháng 7 năm 2009, Hướng Vi kéo theo va-li từ trong sân bay quốc tế Thượng Hải ra ngoài, vừa đi vừa gọi điện thoại, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn xung quanh.
Bên ngoài sân bay, một chiếc xe Jepp màu đỏ từ hướng Nam từ từ chạy tới, rất nhanh Julie liền thấy Hướng Vi, vừa mở cửa xe, vừa cười nói trong điện thoại: “Được rồi, chị nhìn thấy em rồi. Đúng, chính là chỗ ấy, là chiếc xe màu đỏ ở hướng Nam đó, có nhìn thấy không, đúng, đúng rồi, ừ…”
Hướng Vi cúp điện thoại, lấy mắt kính xuống, một đầu tóc dài màu nâu uốn thành gợn sóng xỏa xuống tới thắt lưng, bước nhanh về phía trước, mở cửa xe, “Chị Julie, chị đến muộn.”
Julie tươi cười toét miệng, “Em gái Hướng Vi, chị gái không so đo với em, đi nhanh, con trai bảo bối của chị mà tỉnh thì lại mắc công dỗ nữa.”
Julie năm nay hai tám tuổi, là người Trung lai Mỹ và pha một chút dòng máu Nga, hai người quen nhau ở Nhật Bản, khi đó Julie đang mang bầu, hai người cùng đứng chờ ở ga tàu điện ngầm, đúng lúc giữa đường Julie bị đau bụng đẻ, Hướng Vi đưa cô ấy đến bệnh viện, bởi vậy nên gắn bó.
Hướng Vi làm bộ ho khan một tiếng, “Chị Julie, chị không biết xấu hổ mà còn nói em, ngay cả ba ruột của Tiểu đậu đỏ là ai cũng không biết, thật là lợi hại nha.”
Julie thở dài, “Đoạn thời gian đó chị ngây ngô dại dột, chị cùng hắn ta chẳng qua chỉ muốn giảm bớt sự cô đơn hiêu quạnh, quan tâm hắn là ai làm gì, bây giờ con trai là của mình chị, như vậy chị đã mãn nguyện rồi.”
Hướng Vi nhíu mày, “Hiện tại Tiểu đậu đỏ cũng đã hơn hai tuổi rồi, chị cũng nên quên chuyện quá khứ đi, tìm cho Tiểu đậu đỏ một người cha.”
Julie nói: “Làm phụ nữ đã khó, muốn làm một người mẹ tốt lại càng khó hơn. Được rồi, được rồi, buổi tối có thời gian chúng ta lại nói chuyện, về nhà trước đã.”
Tiểu đậu đỏ hai tuổi tám tháng, một đôi mắt mang theo chút xíu màu xanh biếc, đầu tóc màu vàng kim mềm mại, làn da nhẵn bóng, nhìn vô cùng đáng yêu.
Hướng Vi vừa vào phòng, trực tiếp ném túi lên ghế sa-lon, vội vàng chạy đến phòng trẻ con, thấy Tiểu đậu đỏ vẫn còn chưa dậy, Hướng Vi sờ sờ đầu bé, “Con nuôi, mau mau dậy đi, mẹ nuôi tới thăm con này… Tiểu đậu đỏ…” Nói xong nhẹ nhàng lấy tay nắm mũi của bé.
Quả nhiên, không được bao lâu, Tiểu đậu đỏ hít thở không được liền giãy dụa tỉnh dậy, Hướng Vi vui vẻ ôm bé vào trong ngực, hôn lên mặt bé một cái, “Tiểu đậu đỏ, mẹ là mẹ nuôi, nhìn xem, là mẹ nuôi của con, Tiểu đậu đỏ có còn nhớ mẹ nuôi không?”
Julie bước vào nhà, rất khinh bỉ nhìn Hướng Vi một cái, “Lúc bọn chị đi bé mới có hơn một tuổi, làm sao nhớ rõ em được.”
Đứa bé Tiểu đậu đỏ này không sợ người lạ, Hướng Vi ôm bé, bé cũng không khóc, một đôi mắt xinh đẹp chỉ nhìn mẹ của mình. Julie bước qua ôm con trai, “Đến đây, Tiểu đậu đỏ, đây là mẹ nuôi của con, mau gọi mẹ nuôi đi.”
“Mẹ nuôi…”
“Ôi chao, thật là biết nghe lời.” Hướng Vi mạnh mẽ hôn một cái, bộ dáng của đứa nhỏ này cũng rất anh tuấn nha, Hướng Vi nhìn hai mắt không khỏi tỏa sáng.
Julie chặn ngang bảo vệ con trai, “Hướng Vi, đừng tính toán muốn cướp con chị.”
Hướng Vi ủ rủ cuối đầu, “Được, chờ khoảng một hai năm nữa, em nhất định phải tìm một người đàn ông tốt để sinh em bé, nếu sinh con gái, em sẽ bắt Tiểu đậu đỏ về làm con rể, nếu sinh con trai thì bọn chúng làm anh em tốt.”
Julie mở to hai mắt, nhìn lên nhìn xuống Hướng Vi một cái, “Ha ha, làm sao đột nhiên em lại thông suốt vậy?”
Hướng Vi ngồi xuống ghế bên cạnh, nói: “Mấy năm qua, ông nội, bà nội trước sau đều qua đời, bà ngoại cũng đi, chỉ còn lại mình ông ngoại cũng đã tám mươi tuổi, năm ngoái bà ngoại qua đời, em về được mấy ngày, bây giờ trở về liền nghĩ, nhân lúc thân thể, xương cốt ông ngoại còn khỏe mạnh, mau chóng tìm cháu rể ngoại về cho ông, nếu như có thể sinh thêm em bé nữa thì tốt hơn


Lamborghini Huracán LP 610-4 t