Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341688

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.

. Con người là vậy, chỉ khi mất đi mới cảm thấy đời người thật ngắn ngủi, chuyện cần làm thì quá nhiều.”
Julie vỗ vỗ bả vai cô, “Đi đi, chuyện của công ty trước hết cứ để chị làm, em cứ thoải mái chơi đi.”
Năm đó ở Tokyo, Julie vô cùng nghèo túng, một người phụ nữ mang bầu, không có người chủ nào dám thuê cô làm việc, ngay cả đến lúc gần sinh con, trong tay cô căn bản cũng không có được bao nhiêu tiền. Khi đó cô đã nghĩ, cô sợ rằng cứ như vậy mà ra đi. Nhìn phía trước, con trai đang chơi đùa với Hướng Vi, trong lòng Julie tràn ngập biết ơn, dệt hoa trên gấm dễ, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi mới khó!
Trong khoảng thời gian mới vừa sinh xong, cô gái không tính là người thân này đã chăm sóc mẹ con các cô, mỗi ngày đưa cơm đến bệnh viện, giúp đỡ săn sóc con trai, khi đó cô đã nghĩ, người này là em gái của mình…
Sau khi ăn cơm xong, hai người cùng nói chuyện về công ty. Trước đây, lúc Hướng Vi đi, người nhà và cậu có cho cô một khoản tiền, cộng thêm… Khoản tiền đó, ở Nhật Bản cô cũng không chơi đùa, chịu không ít oan uổng mới mới chính thức bước vào làm phim hoạt hình, tìm tòi một số quy tắc ngầm. Ban đầu, Hướng Vi đem khoản tiền đó đi đầu tư vào một công ty sắp phá sản, vận may cũng không tệ lắm, không bị thua lỗ bao nhiêu mà còn lời được một số. Nhưng mà bây giờ nhớ lại cô vẫn còn cảm thấy ớn lạnh, hồi đó cô lại dám cầm một số tiền lớn như vậy đưa cho người đàn ông đầu hói, có điều rất rõ ràng là cô đã gặp vận may, người đàn ông kia Đông Sơn tái khởi(thời cơ trở lại), cùng nhau vượt qua khó khăn để tiến lên, lại một lần nữa có chỗ đứng trong ngành.
Hôm nay, tài sản của Hướng Vi cô nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng cũng được gọi là một “Tiểu phú bà”, ngành sản xuất phim hoạt hình Nhật Bản phát triển tốt, lợi nhuận cũng rất cao, hơn nữa nghe nói trước kia, ZF đối với ngành sản xuất này thực hiện phụ cấp, nhưng tình hình bên trong tất nhiên chỉ có người trong nghề mới hiểu rõ.
Năm ngoái, Hướng Vi cũng đã kết thúc hợp đồng với Long Đằng, khoảng thời gian này cô cũng không ra bộ truyện mới nào, chuyên tâm làm đồ đạc của mình. Có lúc, Hướng Vi đã nghĩ, vận cứt chó của mình thật là tốt vô cùng, đã nói với Julie, khi đó Hướng Vi giúp đỡ cô như vậy chẳng qua chỉ là cảm thấy một người mẹ đơn thân thật vĩ đại, không cần cô phải báo đáp. Thế nhưng, người phụ nữ nghèo túng vất vả này lại có trình độ học vấn rất cao, là Thạc sĩ quản lí doanh nghiệp đại học Havard, vậy mà đã bị Hướng Vi cô đánh bậy đánh bạ gặp được.
Hướng Vi lấy một ít tiền dành dụm trong 8 năm qua của cô, thành lập một văn phòng làm việc nho nhỏ ở Thượng Hải, Julie xung phong đảm nhận, còn tuyên thệ rằng trong vòng một năm nhất định sẽ làm cho Hướng Vi hài lòng.
Julie thấy Tiểu đậu đỏ buồn ngủ, liền ôm con trai đi vào tắm rửa rồi dỗ bé ngủ. Hướng Vi ngồi trong phòng khách, thuận tay cầm một xấp tạp chí lên, ngồi xếp bằng trên ghế sa-lon, tùy tiện nhìn.
Chẳng qua cũng chỉ là mấy tin tức bát quái cuộc sống của ngôi sao, Hướng Vi nhìn thoáng rồi bỏ qua, tiện tay lật sang trang khác, một hình ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt, đó là Lý Bác. Hướng Vi như bị sét đánh, nhìn ngày tháng một chút, là tháng 3 năm 2008, Hướng Vi nhìn xong nội dung từ đầu đến cuối, sắc mặt có chút khó nhìn.
Lý Bác là người thật sự nắm quyền Long Đằng, cha là một trong những nhân vật truyền kì, tháng 4 năm 2008, cùng kết hôn với con gái của ông trùm dầu mỏ.
Hướng Vi nhíu mày một cái, từ cửa sổ thủy tinh sát đất nhìn ra bên ngoài, nhà nhà thắp đèn như đầy sao lấp lóe, thì ra cuộc sống chính là biến hóa như vậy, Hướng Vi cô thế mà cùng với ông chủ của mình nói chuyện yêu đương hai năm, hèn chi, trước đây một người mới như cô lại có tiền bản quyền tác giả cao đến vậy, thảo nào Vương Phàm lại coi trọng cô như thế, chẳng trách có đôi khi Lý Bác đối với cô muốn nói lại thôi. Khi yêu thương đã đi xa, còn thừa lại cũng chỉ có yên bình, bây giờ nhớ tới, cũng giống như Hướng Vi đang nghĩ đến một bộ phim điện ảnh nào đó, mặc dù cô là một trong những nhân vật chính.
Chuyện xảy ra năm đó, không thể nói được là người nào đúng, người nào sai. Lập trường của mỗi người không giống nhau, nếu như cô, chỉ cần mỗi lần cô nghĩ đến hai năm tình cảm của mình thế nhưng lại bị lừa dối, Hướng Vi cô trở thành “Người thứ ba”, thì tức giận đốt cháy lí trí, cô cảm giác lòng tự tôn của cô đã bị Lý Bác hung hăng giẫm đạp dưới chân, nói cho cùng Hướng Vi cô cũng chỉ là một con người lạnh bạc. Lý Bác, tên cũng giống như người, nội tâm quá mức kín đáo. Có đôi khi cô cũng đã nghĩ, khi đó lúc cô bỏ đi, nếu như hắn đưa tay giữ cô lại, Hướng Vi cô có thể sẽ ở lại hay không.
Hướng Vi lắc đầu một cái, hôm nay nói lại những thứ đó còn có ý nghĩa gì nữa. Cuối cùng cũng chỉ là có duyên mà không có phận, khi đó cô còn trẻ tuổi, dễ xúc động, cũng quá tự cao tự đại! Lòng kiêu ngạo đó, không chấp nhận bị người khác lừa dối, nói đến cũng là do Hướng Vi cô không yêu hắn như mình đã tưởng, hoặc là nói cô quá mức tính toán, lo được lo mất, so đo mọi thứ có khả năng mang đến hậu quả,