XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Gái Của Đại Tá

Con Gái Của Đại Tá

Tác giả: Miệng Cười Thường Mở

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341711

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.

ạnh không.”
Mái tóc màu vàng kim mềm nhũn bị Hướng Vi vân vê làm cho rối loạn lên, trên hai má phấn nộn tràn đầy vui vẻ, nghe lời chạy đến chỗ bà ngoại, Hướng Vi đứng dậy, vuốt vuốt quần áo, rút mấy tờ khăn giấy ra, “Mẹ, Tiểu đậu đỏ thoa đầy nước miếng lên mặt con.”
Trần Mai trợn mắt nhìn con gái một cái, “Trời lạnh như vậy, tuy có mở máy điều hòa nhiệt độ, sao con lại để Tiểu đậu đỏ cùng ầm ĩ với con? Trẻ con không thể so với người lớn được, nếu ngã bệnh thì phải làm sao? Con đứa nhỏ này thật là không hiểu chuyện mà.”
Hướng Vi bị Trần Mai quở trách một trận, có chút lúng túng, vội vàng chạy trối chết.
Vốn là Hướng Vi nói ngày hôm sau sẽ dẫn Tiểu đậu đỏ đi gặp ba nuôi, nhưng buổi tối ngày hôm trước thân thể Hướng Vi có chút bất tiện, phụ nữ mà, sẽ luôn luôn có mấy ngày không thông thuận. Hướng Vi có chút áy náy nhìn Tiểu đậu đỏ một cái, cũng may Trần Mai muốn đi ra ngoài nên cũng dẫn Tiểu đậu đỏ đi chơi luôn, Hướng Vi nằm trên giường giả chết.
Ngủ một giấc, bụng cũng không còn đau như trước nữa, Hướng Vi rời giường uống chén nước ấm. Cầm lấy điện thoại, thấy có mấy cuộc gọi nhỡ và một tin nhắn của Chu Thần Dật, bởi vì điện thoại cô để ở chế độ rung lại đang sạc pin nữa nên không nghe thấy, nội dung tin nhắn đại khái là hỏi thân thể cô đã khá hơn chút nào chưa, thời tiết lạnh phải chú ý giữ ấm thân thể, v.v… Hẳn là Tiểu đậu đỏ nói với anh ấy rồi. Hướng Vi trả lời hai chữ “Mạnh khỏe.”
Đã lâu rồi Hướng Vi cũng không vẽ cái gì, hôm tay tâm huyết dâng trào lại muốn vào blog nhìn một chút. Vốn tưởng rằng tường nhà vắng vẻ, nhưng không nghĩ tới lại có rất nhiều người để ý đến cô, biến mất một thời gian lâu như vậy, chắc đây là lần đầu tiên cô trở lại blog này quá, nhìn thấy vài câu ấm áp lòng người, Hướng Vi cảm thấy mình quả thật rất lạnh nhạt đối với những người ái mộ.
Đăng kí blog thật là lâu, Hướng Vi trầm mặt một chút. Âm nhạc vang lên bên tai, làm cho đầu óc cô hơi phiền muộn. Cuối cùng, thế giới này và kiếp trước khác nhau rất lớn, trước kia cảm thấy không sao cả, nhưng mà, nếu như một số quốc gia ngay cả Chủ tịch vốn cũng không cùng một người, rất nhiều sự kiện xảy ra cuối cùng cũng không giống nhau, cái này thật làm cho người ta nhức đầu. Trước kia, Hướng Vi từng nghĩ, ít nhất cô cũng trọng sinh ở thời đại mình quen thuộc, nhưng hôm nay, càng ngày cô càng phát hiện ra đến tột cùng là mình đang ở phương nào! Vốn cho là thế giới mình quen thuộc, nào ngờ quay đầu lại phát hiện đó là một nơi rất xa lạ dường như cho tới bây giờ mình vẫn chưa từng thấy qua.
Tựa như cô là một người vô gia cư, không tìm được phương hướng. Hướng Vi thở dài, vẫn là đổi lại trang blog, khinh thường chính là mình rời khỏi thời gian dài như vậy mà vẫn còn có người nhớ đến cô, thật là cảm ơn, lại thông báo cho mọi người, cô sẽ sớm trở lại, còn hứa hẹn năm sau sẽ sẽ mang đến tin vui cho mọi người. Ngắn ngủi khoảng một trăm chữ. Hướng Vi tắt web, muốn tìm mấy trò chơi offline để thư giãn một chút, Hướng Vi cô có một đặc điểm đó là sau khi bận rộn quá mức, lại thích chơi những trò chơi đơn giản không cần nối mạng để thả lỏng tâm tình. Võng du quá dài, cô không muốn tiêu hao thời gian vào lúc này, hiện tại máy tính không nối mạng rất tốt, muốn chơi thì chơi hai ba ngày, đánh nhau trong trò chơi xong, lại có thể vùi đầu vào công việc bận rộn, lại có thể thả lỏng thần kinh.
Tìm kiếm một hồi, Hướng Vi phát hiện trò chơi được đề cử nhiều nhất đều là sản phẩm của Long Đằng, Hướng Vi có vẻ hơi trốn tránh nhưng cũng rất nhanh đã khôi phục tự nhiên, quá khứ cuối cùng cũng đã qua.
Hướng Vi tìm bộ trở về nhân vật giả trang, tốc độ internet nhanh vô cùng, Hướng Vi suy nghĩ một chút, nhớ lại kiếp trước vô số người chơi thích Kiếm Tiên Hệ liệt, lúc đó thời gian cô tham gia vào trò chơi ttl tương đối trễ, sau khi lên đại học, trong kí túc xá có một người bạn đặc biệt mê game offline, phần lớn thời gian học tập căng thẳng, Hướng Vi bị ảnh hưởng của cô ấy nên cũng dần dần yêu thích game offline, trò chơi đầu tiên mà cô tiếp xúc đó chính là Kiếm Tiên Hệ liệt, đáng tiếc lúc đó khi cô mới hai mươi ba tuổi đã sớm qua đời, ngay cả phần bốn vẫn còn chưa chơi được một chút mà chứ đừng nói là phần năm.
Trôi qua thời gian hơn hai mươi năm, Hướng vi thở dài, đó đó là trò chơi đầu tiên cô tham gia và cũng là cuối cùng… Đối với trò chơi đó, nội dung đã sớm mờ nhạt, nhớ nhất cũng chỉ là mấy cái tên mơ hồ. Hướng Vi suy nghĩ mộ chút, quyết định chơi lại trò chơi kinh điển này, tìm kiếm một hồi, thế mà lại không có, Hướng Vi sững sờ, đổi cách tìm kiếm khác nhưng vẫn không được, Hướng Vi tiếc nuối lắc đầu một cái, cũng đúng, thế giới này và thế giới trước không giống nhau, đây là một khoảng không bóp méo.
Hướng Vi thấy trò chơi còn chưa đến năm mươi phần trăm, thở dài, cầm bút và giấy vừa mới đem đến, tùy ý viết viết vẽ vẽ, nếu thế giới này không có, thì tại sao cô lại không sáng lập lần nữa, đưa lên màn hình, tạo thành phim hoạt hình có tư tưởng tình cảm mà không phải trò chơi lạnh như băng! Hướng Vi nghĩ tới đây, vội vàng gọi điện tho