Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1856 lượt.
ấy, lời nhắn lại này hoàn toàn không đơn giản.
“Vậy sao anh không nói với em?” Nghe xong lời Lăng Siêu kể, Tiêu Thỏ không nhịn được trách móc.
“Nếu anh kể với em, em có để trong đầu không?”
Chỉ một câu khiến Tiêu Thỏ không biết trả lời ra sao. Quả thật, suy nghĩ của mình Lăng Siêu rõ hơn ai hết. Nếu hắn nghiêm nghiêm chỉnh chỉnh nói chuyện này với nàng, không chừng nàng còn cười nhạo hắn lo lắng không đâu ấy chứ…
Bỗng dưng nàng nhớ ra điều gì đó. “Thế nên hôm đó em đi hát karaoke với mọi người, anh sợ em có chuyện nên cố ý tới chờ em?”
Lăng Siêu gật gật đầu. “Đấy cũng là một nguyên nhân. Chủ yếu là vì chỉ có một lời nhắn đó, không đủ thành chứng cớ để báo cảnh sát, mà em lại chắc chắn không coi nó là quan trọng, nên anh đành phải cố hết sức ở cạnh em.”
Chả trách gần đây tuy hai người ít thời gian gặp nhau, nhưng chỉ cần nàng nói phải đi làm việc gì đó, Lăng Siêu đều rút ra thời gian rỗi để đi cùng nàng. Lúc đầu nàng còn tưởng là hắn ăn dấm chua với Triệu Thần Cương, hóa ra… Nghĩ tới đây, trong lòng Tiêu Thỏ không khỏi nảy lên một chút ngọt ngào.
Thấy đôi trẻ anh anh em em thân thiết, mấy vị người lớn cũng không tiện quấy rầy, lại thêm thương thế của Lăng Siêu cũng không có gì đáng ngại, nên cha mẹ hai bên chờ tới trưa ăn cơm xong đi về nhà.
Tiêu Thỏ đã lâu không gặp ba mẹ, hoàn toàn không muốn hai người cứ thế về luôn. Ba nàng vừa thấy con gái muốn giữ họ lại, mừng rỡ không để đâu cho hết, lập tức mở miệng đồng ý ở lại vài ngày. Kết quả là vòng eo màu mỡ lại gặp họa lớn, bị Long Trảo Thủ của mẹ nàng khiến cho bầm gan tím ruột không tha, lại còn bị bà xã ném cho một ánh mắt sắc lẻm: Ông già này lại ham vui, có đi về không thì bảo?
Ba nàng bị vợ chỉnh cho không còn cách nào, đành phải bỏ ý tưởng ở lại chơi vài ngày, có điều trước khi đi vẫn không quên liên tục dặn dò con gái. “Thỏ Thỏ, phải nhớ là con vẫn chưa kết hôn đó nha, không thể để cho người ta ăn đậu hũ nha!”
Chỉ một câu, khiến cho hai má Tiêu Thỏ vừa trở lại màu sắc bình thường lại đỏ hồng lên.
“Ba à, ba nói linh tinh gì thế? Mau đi về đi!” Vừa nói tay vừa đẩy bắn ông ba tội nghiệp ra cửa.
Thế là ông ba tội nghiệp đành chịu ủy khuất!
Ai da! Mình đều là vì muốn tốt cho con gái cưng, thế mà còn bị nó đẩy phắt ra ngoài ư? Haizzz! Con gái lớn quả là không giữ nổi mà! Ba nàng nhớ tới ngày trước quyết định để cho Lăng Siêu với con gái mình tiến tới, giờ hối hận tới mức lòng đau như cắt, ruột đau như xát muối.
Tiêu tiên sinh quả thật đáng thương, hoàn toàn không hiểu và thông cảm cho nỗi xấu hổ ngượng ngùng của thiếu nữ mới lớn.
TÌNH ĐỊCH >.<
Hai bên cha mẹ đã về, Tiêu Thỏ về trường xin nghỉ học ba ngày cho cả hai người, rồi nửa bước không rời bệnh viện để chăm sóc cho Lăng Siêu.
Thật ra vết thương của Lăng Siêu sau khi được bác sĩ xử lý, đã không còn việc gì nghiêm trọng nữa. Nhưng giờ hắn có thể đàng hoàng trốn học, lại còn có một người tỉ mỉ tận tình chiếu cố, đêm còn có thể khoái trá ôm mỹ nhân ngủ, loại việc tốt đẹp này, họa là thằng ngu mới đòi ra viện!
Do đó, vốn vết thương chỉ cần nằm theo dõi hai ngày là có thể ra viện, kẻ nào đó lại cứng đầu khiến bác sĩ cho hắn nằm lại thêm vài ngày.
Vì đã hết ba ngày xin nghỉ, Tiêu Thỏ đành phải sáng sớm chạy về trường đi học, học xong lại chạy tới bệnh viện chăm sóc cho Lăng Siêu. Việc của Hội Sinh viên, coi như nàng đã ném tới góc tít tắp nào đó trong đầu rồi.
Nghê Nhĩ Tư đứng sau lưng nhìn thấy thế hết chịu nổi. “Sư huynh, để em đi cùng anh.” Rồi cô vội vàng bước lên đi cùng.
Lại nói về Tiêu Thỏ, một đường chạy vội, cuối cùng cũng hổn hà hổn hển bắt kịp chuyến xe.
Ba mươi phút sau, nàng xuống xe ở cổng bệnh viện Thánh Lãng, bước vào cổng chính bệnh viện, chạy thẳng tới khu phòng bệnh.
Khu phòng bệnh ở bệnh viện Thánh Lãng nằm ở phía sau khu khám bệnh. Cả tòa nhà vô cùng khí thế, cao hai mươi tám tầng, bên trong trang bị vô cùng đầy đủ, nhân viên bệnh viện cũng rất có khả năng, vốn là bệnh viện tư nhân tốt nhất ở thành phố này.
Tiêu Thỏ bước vào khu nhà có phòng bệnh nhân, bước vào thang máy, tay bấm tầng thứ hai mươi mốt nơi Lăng Siêu nằm.
Cửa thang máy vừa định khép lại, bỗng có một giọng nữ cao chói lói bên ngoài gào lên. “Chờ một chút! Chờ tôi với!” Sau đó, một bàn tay móng sơn màu hồng ló vào, hai cánh cửa thang máy tội nghiệp lập tức bị kéo toang ra mạnh mẽ.
Người kia vừa vào thang máy, Tiêu Thỏ ngẩng đầu lên nhìn. Ánh mắt hai người gặp nhau, lập tức đều sững sờ ngây ngẩn.
“Là cô/Là chị?”
Hai người cùng thốt lên, có điều một người thốt với giọng vô cùng thân thiện, còn người kia thì đầy vẻ thù địch. Mà cái người đầy vẻ thù địch với Tiêu Thỏ ấy, chính là người lần trước đánh cho bạn lưu manh tóc dài đáng thương, cuối cùng hỏng mất cả cái túi LV lẫn hình tượng đẹp đẽ của bản thân: Diệp Tình tỷ tỷ!
Thấy Diệp Tình, Tiêu Thỏ tuy có chút ngạc nhiên, nhưng nàng nhanh chóng nghĩ ra. Diệp Tình là em gái của Diệp Tuấn, làm chung công ty với Lăng Siêu, xét cho cù