Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342025
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.
ng cũng là đồng nghiệp với nhau cả. Nếu Lăng Siêu bị thương, đồng nghiệp tới viện thăm hỏi một chút cũng là lẽ thường tình.
Do đó, nàng vui vẻ thân thiện chào hỏi cô ta một tiếng. “Tình tỷ tỷ, chị tới thăm Lăng Siêu sao?”
Chỉ một từ, lập tức trúng ngay vào tử huyệt của Diệp Tình. Cô ta quay đầu lại, hung hăng trừng mắt lườm Tiêu Thỏ.
Tiêu Thỏ bị người kia giận dữ lườm, lập tức ngẩn người. Gì thế này? Không lẽ là mình hiểu nhầm người ta. Cũng đúng, khu phòng bệnh lớn như vậy, không biết chừng Diệp Tình tới đây thăm người khác cũng nên.
Nghĩ vậy, nàng có chút xấu hổ. “Tình tỷ tỷ, chị…”
“Cô mới là tỷ tỷ! Cả nhà cô mới là tỷ tỷ!” Diệp Tình rốt cục chịu hết nổi lời châm chọc này. Từ khi gặp tên cướp, chịu ơn Tiêu Thỏ cứu, dáng vẻ hào hũng diễm lệ của Tiêu Thỏ hôm đó khắc sâu vào trong tâm trí cô ta, khiến cho niềm cao ngạo tự tôn của một nữ vương quen được xưng tụng vô cùng khó chịu.
Trên đời có một kiểu phụ nữ như vậy, cô ta thà bị người ta đánh chết, cũng không muốn mình được tình địch cứu giúp. Diệp Tình chính là kiểu nữ vương ngạo khí đầy mình như thế.
Tiêu Thỏ lại ngốc sững sờ, ý chị ấy là sao nhỉ? Nàng mở miệng, rụt rè nói. “Tình…”
“Cô còn muốn gọi ẩu!”
“……” Thôi bỏ đi, không để ý tới chị ta nữa.
Cả đầu Tiêu Thỏ hoàn toàn mờ mịt không hiểu, nhưng vẫn vô cùng ngoan ngoãn im miệng, quay mắt sang chỗ khác không nói gì, trong lòng tràn ngập sự nghi ngại. Tình tỷ tỷ rốt cuộc là người thế nào nhỉ? Lần đầu nhìn thấy xem ra vẫn là một thục nữ dịu dàng, gặp được một hồi thì phát hiện ra trong sự dịu dàng ẩn chứa sự cao ngạo, nói chuyện vài câu mới nhận ra đây hoàn toàn là kiểu nữ chúa kiêu căng, chờ tới khi thấy tận mắt cảnh chị ta giơ tay đánh người giữa đường giữa chợ mới biết hóa ra chị ta cũng là một phụ nữ ẩn giấu tính cách đanh đá chua ngoa, mà giờ nhìn kỹ…
Hóa ra là chị ta quên uống thuốc a! (kiểu bệnh nhân quên uống thuốc ấy, còn bệnh gì thì tùy mọi người hiểu)
Tiêu Thỏ thế là coi như đã hiểu ra.
Thấy Tiêu Thỏ im lặng không nói gì, Diệp Tình ngược lại lại càng khó chịu. Một mỹ nhân chói lọi như mình đứng đây mà nó dám không thèm để vào mắt coi thường ư! Thế là cô ta lại ‘khụ khụ…’ hắng giọng vài tiếng.
Tiêu Thỏ không để ý tới cô ta, lại còn cố ý lùi lại đằng sau vài bước.
Diệp Tình càng nổi cáu, á à, mi dám không thèm nể mặt ta ư? Lại ‘khụ khụ khụ…’ càng lúc càng nhiều, còn ngoắc ngoắc cái mông, đánh hông lả lướt bước về phía Tiêu Thỏ.
Thang máy to như thế, hai người đứng hai đầu cũng còn dư chỗ không hết. Cô ta lại cố tình bước tới gần Tiêu Thỏ, rõ ràng là cố ý gây sự, vừa xích lại gần vừa ho khan sù sụ một cách cố tình.
Cuối cùng, Tiêu Thỏ chịu hết nổi. “Diệp tiểu thư, chị đứng dịch sang bên kia một chút được không?”
“Thang máy của cô chắc? Tôi thích đứng đâu tôi đứng!” Diệp Tình không thèm nể mặt.
Tiêu Thỏ nhăn nhó. “Nhưng mà…” Nhưng mà chị ho nhiều như vậy, lại quên uống thuốc, tôi sợ bị lây bệnh truyền nhiễm nha! T______T
Thấy vẻ mặt lo lắng của Tiêu Thỏ, Diệp Tình không khỏi khoái trá thầm. Thấy chưa? Nữ hiệp cái gì chứ? Không phải đối thủ của ta!
Cô ta càng nghĩ càng khoái trá, ngay lúc khoái trá tới lúc muốn cười ha ha vài tiếng, đèn trong thang máy bỗng tối sầm, ngay sau đó thang máy vốn đang đi lên bỗng dừng khựng lại.
Oan gia ngõ hẹp gặp nhau, lại thêm thang máy giữa đường có chuyện, có cần phải trùng hợp quá đáng thế không chứ?
Diệp Tình ngây ngẩn cả người, im lặng hai giây, rồi há hốc miệng hét toáng lên chói tai đánh vỡ sự yên lặng trong thang máy. “Cứu tôi với!!!”
Tiêu Thỏ nhăn mặt, chỉ là thang máy có chút trục trặc thôi mà, có cần kích động tới vậy không chứ?
Do đèn trong thang máy tắt, trong khoang thang máy hoàn toàn đen kịt một màu, bên tai lại vang lên tiếng gào thét chói tai của Diệp Tình, Tiêu Thỏ không biết làm sao, đành phải giơ tay bịt kín lỗ tai.
Lúc đó, do điện được đấu lại hay sao đó, đèn trong thang máy bỗng chớp chớp tắt tắt nhoáng lên, sáng ngời chung quanh, tiếp đến là có vài tiếng động kỳ quái phát ra, có chút giống cảnh trong phim kinh dị. Thật ra Tiêu Thỏ cũng chả phải to gan dũng cảm gì cho lắm, trước đây còn sợ bóng tối nên bắt Lăng Siêu tối nào cũng đi đón ở lớp học võ. Có điều trong tình huống này, bên cạnh lại có một bà chị Diệp Tình đang sợ hãi muốn phát điên lên, không hiểu sao trong lòng nàng bỗng bình tĩnh lạ kỳ.
“Chị đừng sợ, ở đây là bệnh viện, hẳn sẽ nhanh chóng có nhân viên bảo an tới cứu chúng ta thôi.” Nàng vốn chỉ định an ủi Diệp Tình, không ngờ Diệp Tình đang bị dọa tới mức sợ điên cuồng vừa nghe thấy tiếng nàng, lập tức không nói câu nào nhào tới bấu chặt lấy nàng, như con Koala bấu chặt cái cây khuynh diệp vậy, gỡ thế nào cũng không gỡ ra được.[105'>
Tiêu Thỏ rốt cục hoàn toàn bị sốc nặng. Chị hai à, làm ơn về nhà uống thuốc đi!
Trong sự cố thang máy này, người bị sốc không chỉ có một mình Tiêu Thỏ. Khi cuối cùng nhân viên cứu hộ tới giải cứu hai người, nhìn thấy một cô gái đang ôm chặt lấy một cô gái khác không buông, thế nào cũng nhất quyết không buông, mấy cậu nhân