Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341858

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.

à la… khiêu khích kiểu ‘tui hun vợ tui đấy, ông làm gì nhau?’ ấy hở )
Giang Hồ đứng ở cửa cũng quay sang hắn nhìn chằm chằm, hai luồng ánh mắt va chạm kịch liệt giữa không trung bắn lửa điện tung tóe, không khí vô cùng căng thẳng.
“Sư huynh.” Tiêu Thỏ rốt cuộc mở miệng lên tiếng cắt ngang sự im lặng.
Giang Hồ quay sang nàng gật gật đầu. “Sư muội, xem ra tôi đến không đúng lúc rồi.” Chỉ trong giây phút, vẻ mặt anh ta trở nên vô cùng thản nhiên, như thể đang nói chuyện gì đó không hề liên quan tới mình.
Mặt Tiêu Thỏ lại oành một cái đỏ rực lên, vội vã chuyển sang chuyện khác. “Sư huynh, sao anh lại tới đây?”
“Bác sĩ trực khám khoa ngoại hôm nay xin phép nghỉ, tôi đến khám thay.” Giang Hồ thản nhiên nói, rồi quay sang Lăng Siêu như cố ý như vô tình thả thêm một câu. “Cha tôi là viện trưởng viện này mà.” (Ố là la… anh đang ‘giương vây’ khoe mẽ hở anh?)
Tiêu Thỏ cũng sực nhớ ra, hồi Ngộ Không bị thương, hình như cũng nằm viện này và thấy Giang Hồ. Trong trường đồn đại khá nhiều về gia cảnh của anh ta, xem ra quả nhiên không phải là giả.
“Vậy thật phiền sư huynh rồi.”
“Vì em, tôi nào có thấy phiền gì.” Anh ta khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe lên sau cặp kính quét về phía Lăng Siêu.
Tiêu Thỏ lập tức nhớ lại dáng vẻ hai kẻ trước mặt hùng hổ lao vào liều mạng đánh nhau lần trước, trong lòng có chút sợ hãi, bèn đứng cạnh cẩn thận theo dõi. Nàng chỉ thấy Giang Hồ bước tới bên giường bệnh, kiểm tra vết thương của Lăng Siêu một cách đơn giản rồi viết viết cái gì đó lên bảng theo dõi bệnh nhân ở cuối giường.
Trong lúc khám, cả hai đối thủ đều không ai nói câu nào, không khí đặc quánh đầy quỷ dị.
Bỗng dưng Giang Hồ ngẩng đầu lên. “Vết thương của cậu đã không có gì đáng ngại, cậu có thể ra viện bất cứ lúc nào. Có điều nếu cậu vẫn tiếp tục muốn tốn tiền nằm viện tiếp, bệnh viện chúng tôi cũng vẫn nhiệt liệt hoan nghênh.”
“Không cần.” Lăng Siêu lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái. “Một lát nữa chúng tôi sẽ đi.” Đùa à, có nhà ngươi ở đây, họa là điên mới nằm viện tiếp!
Hóa ra trong mắt Lăng đại công tử, nằm viện chính là một việc thích thì làm không thích thì thôi.
Tiêu Thỏ hết chỗ nói…






TIÊU PHÓ BAN THỂ DỤC TÂN NHIỆM
Việc Lăng Siêu bị thương rốt cục cũng có thể coi là kết thúc khi hắn ra viện.
Mấy tuần sau, bên phía cảnh sát truyền tới tin tức, mấy gã lưu manh hành hung hắn đã bị bắt sạch sẽ, phần lớn đều có tiền án tiền sự, lần này vào tù đảm bảo sẽ phải ngồi ngốc trong đó vài năm. Còn về phần Lăng tiên sinh tính xử lý đám người dám đả thương con trai cục cưng của mình, chúng ta khó mà biết được.
Rồi sau đó, kỳ bầu cử của Hội Sinh viên cũng bắt đầu, chức vị trưởng ban Thể dục cuối cùng cũng bị phó ban lên làm thay, Tiêu Thỏ may mắn được lên làm phó ban. Vừa nghe tin Triệu Thần Cương rốt cục cũng bị rời khỏi vị trí trưởng ban, Hứa Bách Dịch cao hứng thiếu điều nhảy dựng lên. Hắc hắc, thằng nhãi nhép thúi tha kia, để xem về sau cậu còn đấu được với tôi nữa không.
Kết quả, chưa tới nửa phút sau, anh ta không cười nổi nữa, vì chức Hội trưởng Hội Sinh viên của anh ta cũng bị người khác chiếm mất, mà người đó chính là tiền nhiệm trưởng ban Thể dục… Không cần nói tên nữa đi, tránh cho tiền nhiệm Hội trưởng họ Hứa nổi khùng lên đập đầu vào tường tự tử.
“Nghỉ hè xong lại phải vào học…”
=.= “Tư Tư, mi có lối suy nghĩ không phải hơi quá khác thường xa xôi chứ?” Tiêu Thỏ toát mồ hôi.
“Không phải!” Nghê Nhĩ Tư nói to. “Vào học là phải đi tập quân sự, tập quân sự nha!”
Hóa ra nàng ta lo lắng điều này.
Lại nói về việc tập quân sự cho sinh viên mới ở trường đại học Z, bắt đầu từ khóa của Tiêu Thỏ đã có sự cải cách, được tiến hành vào học kỳ đầu tiên của năm thứ hai. Thế nên kỳ nghỉ hè này bọn Tiêu Thỏ phải về trường sớm để tập quân sự. Ngày nắng chang chang lại phải đi huấn luyện quân sự, chính là để kiểm tra và tăng cường nghị lực cùng sự nhẫn nại, chả trách Nghê Nhĩ Tư vốn luôn thích an lành yên ổn đã bắt đầu lo lắng từ bây giờ.
Có điều lo lắng từ bây giờ cũng chả để làm gì, cái gì tới thì nó vẫn phải tới, điểm này Tiêu Thỏ hoàn toàn hiểu rõ.
Có điều Lăng Siêu hình như còn để ý chuyện này hơn nàng. Lúc trên xe về nhà nghỉ hè, bỗng nhiên hắn nhắc tới. “Học kỳ sau bọn em phải tập quân sự đúng không?”
“Vâng!” Tiêu Thỏ gật đầu. “Hôm nay Tư Tư thi xong đã bắt đầu lo lắng, còn tận hai tháng kia mà, thật không hiểu bạn ấy lo lắng đề phòng sớm thế làm gì.”
“Tập quân sự rất khổ mà.”
“Dĩ nhiên, hồi em học trung học không phải cũng đã tham gia một lần rồi sao.”
“Lần này không giống với hồi chúng ta học trung học.”
“Hả?” Tiêu Thỏ có chút buồn bực, giờ mới nhớ ra là Lăng Siêu đã từng tham gia đợt huấn luyện quân sự này, hẳn là có kinh nghiệm thực tế liền vội vàng hỏi. “Năm trước anh cũng tham gia huấn luyện rồi đúng không? Tập quân sự ở trường mình là như thế nào vậy?”
“Phải tới tận doanh trại quân đội để huấn luyện, hơn nữa thời gian rất dài, tận một tháng.”
“Cái gì? Một tháng?” Tiêu Thỏ kinh h


Old school Swatch Watches