Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341783

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1783 lượt.

ng Siêu tự lúc nào bắt đầu có kiểu nói không kiêng dè gì với mình như thế chứ, có vẻ như… Có vẻ như là từ một tháng trước, từ sau lần hắn định hôn nàng trên ghế đá bên bờ Kính Hồ, kể từ lúc đó mỗi khi hai người ở chung một chỗ, không khí đã có chút biến đổi.
Tiêu Thỏ tuy vốn không nhạy cảm với chuyện tình cảm trai gái (gì, phải gọi là ngố mới đúng!), nhưng tới năm nay, dù chưa nếm qua thịt lợn cũng đã thấy qua con lợn nó như thế nào. Cả ngày Tương Quyên Quyên lải nhải không ngừng bên tai nàng, nào là ai với ai quan hệ rất tốt đẹp, ai với ai đứng ôm nhau ngoài hành lang… những chuyện như thế nghe đầy hai tai, khiến nàng cũng mơ hồ cảm nhận được Lăng Siêu dường như là thích nàng.
Cơ mà vấn đề nằm ở chỗ…
Lăng Siêu rốt cục bắt đầu thích nàng tự lúc nào? Và tại sao hắn lại thích nàng cơ chứ?
Hai người vốn cùng lớn lên từ nhỏ, cùng ăn cùng ở, lúc đi nhà trẻ còn được xếp ngủ cùng giường nữa kìa! Trong ấn tượng của Tiêu Thỏ, Lăng Siêu cũng như ba mẹ nàng, vốn được xếp vào khu vực dán nhãn ‘người thân’.
‘Người thân’ biến thành ‘người yêu’? Cảm giác này… thật là… kỳ cục!
“Cậu định thi vào trường đại học nào?” Lăng Siêu đột nhiên hỏi khiến luồng suy nghĩ của Tiêu Thỏ bị cắt ngang.
“Hả?” Tiêu Thỏ ngây ra. “Không phải là hơi sớm để nói chuyện đó sao?”
“Cậu bảo cậu thích học làm y tá?”
“Ừh…”
“Khoa Y tá của trường Z khá là có tiếng đấy.”
“Trường Z?” Tiêu Thỏ lắp bắp kinh hãi. “Làm sao tôi thi vào trường Z nổi?”
“Cậu còn chưa thi, sao đã biết là không thi nổi?”
“Không thể nào đâu!” Tiêu Thỏ phẩy tay lia lịa. “Trình độ của tôi hiện giờ, có thể thi đại học hay không còn là câu hỏi lớn a! Không thể nào đâu, không thể nào đâu…”
“Nếu vì tôi thì sao?” Lăng Siêu ngắt lời nàng đột ngột.
“Hả?” Tiêu Thỏ lại ngây người.
“Vì tôi, cậu có thể thi nổi không?” Hắn chống hai tay xuống giường, quay mặt sang nhìn thẳng vào nàng, đôi mắt hơi hơi nheo lại, hai con ngươi đen lay láy dường như phát ra một thứ ánh sáng kỳ bí.
Người yêu? Đầu Tiêu Thỏ lại bụp một cái hiện ra từ này, tim nàng đột nhiên đập cuồng loạn trong lồng ngực.
Hắn nói như vậy, dường như có ẩn ý rủ rê nàng phải không? Rủ rê nàng cùng học một trường với hắn, rủ rê nàng…
“Haizzz…” Lăng Siêu bỗng thở dài. “Cậu không vào trường Z, sau này lấy ai giặt đồ cho tôi?”
Vẻ ngượng ngùng trên mặt Tiêu Thỏ đột ngột hóa đá.
Một lúc sau, nàng giật lấy cái khăn tắm trên giường chụp lên đầu Lăng Siêu sát mạnh mẽ. “Cậu không nên học đại học, mà đi tu cho rồi! Đi tu cho rồi…”
T______T
Lăng đại công tử đương nhiên là không ngoài dự kiến, nửa tháng sau kết quả thi đại học và hồ sơ tuyển sinh lục tục kéo tới. Lăng Siêu không chút do dự, điền ngay vào khoa Kinh tế trường đại học Z. Lại thêm một tháng nữa, giấy báo nhập học của trường Z được gửi tới nhà.
Hôm nhận được giấy báo nhập học, Lăng tiên sinh vô cùng sung sướng, liền đặt nhà hàng khách sạn Orson tốt nhất trên trấn tổ chức tiệc ‘mừng công’ cho cậu con quý tử.
Cả nhà Tiêu Thỏ đương nhiên là cũng đi dự.
Thường trong những dịp thế này, chủ tiệc không phải là thí sinh trúng tuyển mà chính là cha mẹ hắn, hơn nữa Lăng tiên sinh do công việc nên bạn bè làm ăn rất nhiều, cả buổi tiệc chỉ toàn tiếng người hô chúc mừng này nọ.
Tiêu Thỏ nhìn quanh, ánh mắt có chút nản lòng. Phần lớn người trong tiệc nàng thậm chí còn chưa gặp bao giờ, nói không chừng đến Lăng Siêu cũng chưa từng gặp. Khoa trương nhất là ngay cả hiệu trường trường trung học A của họ cũng tới, tay bắt mặt mừng với Lăng Siêu, miệng không ngớt khoe đây là học sinh trường mình bla bla bla. Khuôn mặt ông ta tươi roi rói, như thể chính mình mới là người thi đậu vậy.
Khác với cả căn phòng toàn những gương mặt toe toét tươi cười, cái nguyên nhân mở tiệc là Lăng Siêu trên mặt đến cả chút nét cười ý vui cũng không có, thậm chí còn tỏ ra vẻ chán ghét cực độ.
Tiêu Thỏ biết Lăng Siêu chán ghét điều gì, nàng cũng chán ghét những người này, như câu nói mở đầu tiểu phẩm của Triệu Bản Sơn vậy. “Như thể tiếng cười như khóc, như thể tiếng khóc như cười.”[46'>
Tới lúc tiệc gần tàn, Lăng Siêu rốt cục không chịu nổi nữa, đứng lên rời khỏi phòng tiệc.
Diễn viên chính đã rời sân khấu, Tiêu Thỏ còn ngồi lại làm cái gì? Thế là nàng cũng tìm một cớ nào đó, ra khỏi phòng tiệc đi theo sau hắn.
Lăng Siêu cứ thế đi lên tầng thượng của khách sạn, tới nơi mới xoay người lại nói. “Ra đây đi!”
Tiêu Thỏ vốn rất lén lút trốn phía sau liền, ngoan ngoãn bước ra.
“Sao cậu biết tôi đi theo cậu?”
“Bằng vào trình độ của cậu…” Lăng Siêu xì một cái, tung người nhảy lên ngồi trên lan can sân thượng, ngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời đêm trải rộng vô tận.
“Trình độ của tôi đương nhiên là hơn cậu!” Tiêu Thỏ lè lưỡi làm mặt xấu với hắn rồi cũng bước tới. Nàng cũng muốn nhảy lên lan can ngồi, tiếc là nàng lùn như cục nấm, lan can thì cao, nhảy không tới đành phải đứng yên tại chỗ dựa vào đó, tay nắm lấy lan can, mắt phóng tầm nhìn ra ngoài.
Khách sạn Orson này vốn là một trong các công trình kiến trúc cao nhất trong trấn những năm