Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341787
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.
giúp một đàn anh năm bốn, làm chút việc thêm để gây dựng sự nghiệp thôi.”
“Có được trả tiền không?”
“Có chút chút.”
Nghe được trả tiền, hai mắt Tiêu Thỏ liền sáng như đèn pha. “Bao nhiêu thế?”
“Thỏ Thỏ, cậu trở nên tham tiền từ bao giờ thế hử?”
Tiêu Thỏ không nói gì, cúi đầu lỏn lẻn nói. “Tiền thì ai chẳng thích chứ…”
Bỗng có hai bàn tay ôm lấy má của nàng, rồi một giọng ôn nhu nói. “Yên tâm đi, tiền của tôi chính là tiền của cậu mà.” (Ôi ôi, ta chết ngất đây… ngọt ngào đến thế là cùng… Giá mà lão công của ta cũng nói với ta như thế…)
“Hả?” Tiêu Thỏ ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Lập tức đôi môi bị chiếm lấy.
Nụ hôn đầu tiên trong đời thế là đã tới. Hắn hôn nàng không vội vã cũng không chậm chạp. Trước hết là dùng môi khẽ âu yếm vuốt ve đôi môi nàng trong chốc lát, sau đó nhẹ nhàng đẩy lưỡi tách hai hàm răng của nàng ra. Nàng vốn không ngờ hắn lại làm như thế, khẽ kêu một tiếng. Lập tức tiếng kêu còn chưa kịp vang lên đã bị hắn nuốt vào trong…
Đôi mắt Tiêu Thỏ vốn đang mở to rốt cuộc cũng từ từ nhắm lại. Mặt nước hồ bằng phẳng trong veo phản chiếu hai cái bóng dính vào làm một, trời xanh xanh nước xanh xanh cùng hàng liễu xanh xanh lay động như hòa vào nhau tạo thành một bức họa tuyệt đẹp. (*chống cằm mơ màng*)
Nụ hôn vừa xong, Tiêu Thỏ mặt đỏ tận tai, đầu óc choáng váng, có chút đứng không vững.
Bỗng nhiên bên tai họ vang lên một tiếng động dị thường, hai người cùng quay sang nhìn, liền thấy… bác bảo vệ đứng ngay cạnh, khuôn mặt cười đắc ý nhìn hai đứa nhóc.
“Hắc hắc! Cô cậu thân mến, lần này rốt cục cũng bị tôi bắt được rồi nha!”
NHỚ CHUYÊN TÂM HỌC BÀI, KHÔNG ĐƯỢC NHỚ TÔI
“Thỏ Thỏ, cậu bị sốt đấy à?” Trong lớp tự học, Tương Quyên Quyên tính cẩn thận hay để ý, lập tức phát hiện sự khác lạ của Tiêu Thỏ, liền thấp giọng hỏi.
“Hả?” Tiêu Thỏ đang thất thần liền tỉnh lại, bất giác có chút phiền muộn.
Vừa rồi… lại nhớ tới hắn…
Từ hôm hắn đến trường xong, lâu lâu nàng lại không nén được nhớ tới hắn. Nhớ cảm giác hôm ấy hắn hôn nàng, cái loại cảm giác như trái tim nàng được ướp mật ngọt hoa thơm, khiến cho người ta khó lòng mà tập trung tinh thần được.
Tương Quyên Quyên nghiến răng nghiến lợi trừng mắt lườm Cổ Tư Văn một cái, rồi lại quay lại nhìn Tiêu Thỏ nói. “Hừ, hôm nay Lão Tôn ta tha cho con Thỏ tinh nhà ngươi một mạng…” Dứt lời, lại quay lại vở của mình… học tiếp.
Tiêu Thỏ giờ mới thở phào nhẹ nhõm. Nguy hiểm thật! Nếu để cho Tương Quyên Quyên ‘tra hỏi bức cung’, nói không chừng mình sẽ nhỡ mồm nói lộ ra mất… Có điều nói đi thì cũng phải nói lại, giờ bảo nàng nói, nàng cũng chẳng biết nói sao cho nên lời. T___T
Ngay lúc Tiêu Thỏ dần dần quay lại trạng thái thất thần, di động đặt trong túi sách bỗng rung lên vài cái.
Nàng vội vã thò tay vào cặp lấy ra nhìn, là tin nhắn của Lăng Siêu gửi đến.
‘Nhớ chuyên tâm học bài, không được nhớ tôi.’
Tiêu Thỏ: “……”
Tất nhiên, tin nhắn của Lăng Siêu không khỏi có chút tự kiêu, nhưng hắn cũng quả là có tâm nhắc nhở Tiêu Thỏ, giờ chính là thời điểm mấu chốt nhất, tập trung học còn chưa chắc đủ, sao lại còn tâm trí mà nói chuyện yêu đương? Theo cách nói của Hà Điềm thì chính là: muốn nói chuyện thì tìm kỳ thi đại học mà nói! Nói xong thì nhúng chàm nó, chinh phục nó, bắt nó về nhà gả cho cậu! (= =”)
Cứ như thế, Tiêu Thỏ lại khôi phục tinh thần chiến đấu, cầm bút lên nói chuyện yêu đương với đề thi.
Quy trình cứ lặp đi lặp lại như thế, cái gì cần nhúng chàm cũng bị nhúng chàm, cái gì cần chinh phục cũng bị chinh phục. Cứ như vậy tới tháng sáu, tình thương mến thương giữa các thí sinh cuối cấp và kỳ thi đại học kéo dài ba năm qua cuối cùng cũng đến ngày thi mang tính quyết định.
Tối hôm trước khi thi, Tiêu Thỏ lững thững đi bộ ra khỏi lớp, tiện chân vòng tới Kính Hồ dạo quanh.
Trời đã vào đầu mùa hạ, không khí bên hồ tràn ngập một hơi ẩm ướt mà ấm nóng, vài con côn trùng không rõ tên cũng khe khẽ ngân nga những bài ca của mình trong góc sân, gợi lên vô vàn suy nghĩ trong lòng người đi dạo. Nàng bước đi một cách vô thức, bất tri bất giác Tiêu Thỏ lại bước tới nơi hôm ấy Lăng Siêu đã hôn nàng.
Không hiểu vì sao, bỗng dưng nàng rất muốn nghe thấy tiếng nói của hắn. Tiêu Thỏ vừa lôi di động ra định gọi điện cho hắn, điện thoại chợt rung lên, là hắn gọi tới.
Đầu dây bên kia, âm thanh ấm áp bình thản truyền tới. “Mai thi sao?”
“Ừh.”
“Đồ đạc vật dụng cần mang nhớ chuẩn bị cho kỹ.”
“Được.”
“Sao thế? Căng thẳng tới mức không thốt nên lời sao?” Lăng Siêu khẽ cười nói.
“Lăng Siêu!” Bỗng nhiên Tiêu Thỏ gọi đầy đủ tên hắn. “… Nếu tôi không đỗ được vào trường Z, cậu có buồn không?”
Đầu dây bên kia bỗng lặng thinh, trầm mặc.
Không biết bao lâu sau hắn mới bình tĩnh nói. “Có.”
Tim Tiêu Thỏ chùng xuống một nhịp.
“Thế nên, mai cậu phải vì tôi mà cố gắng hết sức, biết chưa?” Lần đầu tiên, hắn thật sự nghiêm chỉnh nói với nàng câu này.
Tiêu Thỏ giật mình, một lúc sau lại không nhịn được cười khẽ.
Quả nhi