XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

nhỏ đang làm nũng. (Hic, ngọt ngào… nổi cả da gà!)
Trong lòng Tiêu Thỏ bỗng có tiếng thở dài: Đúng là con trai! Đôi khi giấu mình trong vỏ bọc không ai nhìn thấu nổi hắn nghĩ gì, nhưng đôi khi lại nói thẳng tuột khiến người ta không biết làm sao phản ứng, tính cách rõ ràng vừa biến thái vừa xấu tính vừa quái đản, nhưng lại khiến người ta muốn giận cũng không giận được lâu… (má ơi, 1 tháng còn không giận lâu sao?)
Tự sâu thẳm trong tim nàng bỗng có tiếng thì thầm khe khẽ. “Tha thứ cho hắn đi thôi.”
Thật lâu sau, nàng mới nhẹ nhàng lên tiếng. “Ừh.”
Ngay khi nàng vừa đáp ứng, chỉ một giây sau, đôi môi lập tức bị chiếm lấy.
Một nụ hôn mãnh liệt, không kiêng dè, không kiềm chế. Môi ai kia cứ thế công thành chiếm đất xâm lược mạnh mẽ, mãi tới khi rút hết toàn bộ hơi thở của nàng, như thể muốn đem những nỗi nhớ thương buồn bã lo âu của hơn một tháng qua lôi ra đòi bồi thường vậy.
Đúng vậy! Hắn đã lâu như thế mà vẫn không chịu mở miệng giải thích nhận lỗi, chỉ là vì lòng tự kiêu tự tin tự ngạo tự tôn một cách vô nghĩa trong hắn tác oai tác quái. Cho tới giờ khi nàng tha thứ cho hắn, hắn mới phát hiện hơn một tháng nay hắn nhớ nàng, mong nàng, cần nàng sâu đậm tới mức nào.
Hôn nàng tới khi cả hai không thở nổi, rời ra hắn còn chưa thỏa mãn, lại thuận thế hôn xuống chiếc cằm xinh xinh, xuống chiếc cổ thon mảnh dịu dàng, xuống dưới… dưới nữa… Đầu lưỡi không ngừng lưu luyến trên làn da mềm non tơ, để lại bao dấu ấn hồng nhạt, mãi tới khi…
“Chờ đã!” Tiêu Thỏ kêu lên.
“Sao thế?” Lăng Siêu nhíu mày ngẩng lên, trên mặt viết rõ mấy chữ ‘đang-hôn-dở-không-muốn-ngừng’ đầy khó chịu.
Tiêu Thỏ run rẩy vươn tay chỉ lên đồng hồ treo tường. “Mau đi… đi đón… đón… bà nội!”






TỨ ĐẠI CÔ NƯƠNG PHÒNG 438
Lúc hai bạn nhỏ của chúng ta chạy tới được ga tàu, vị bà nội đáng kính kiêm đáng thương của Lăng Siêu đã đứng đợi ở đó được một tiếng đồng hồ. Bà vừa nhìn thấy hai đứa, lập tức mắng té tát cho hai đứa một trận từ đầu tới chân. Mắng xong xuôi, bà còn cảm thấy chưa vừa ý, thế là về tới nhà lại tố cáo kể lể với Lăng nương thêm một trận nữa.
Lăng nương hết nhìn Lăng Siêu, rồi lại quay sang nhìn cô nàng Tiêu Thỏ mặt đỏ như cà chua chín, tay thì không ngừng che che dấu dấu cái gì đó trên cổ. Bà chỉ mỉm cười không nói gì.
Sau đó, ba mẹ Tiêu Thỏ cuối cùng cũng về tới nhà. Ba nàng vừa biết việc mình khóa cửa ban công lại thành khéo quá hóa vụng[53'>, liền hối hận không thôi, dậm chân đấm ngực, chỉ hận không thể tự tát cho mình vài cái. (*cười gian*)
Thôi rồi Lượm ơi, đứa con gái này chỉ e là không thể giữ lại được nữa!
Tiêu Thỏ thầm cảm thấy may mắn rằng mình gặp được một người bạn cùng phòng không tồi. Đúng lúc đó, Hạ Mạt đang sắp xếp đồ đạc bỗng khẽ kêu ‘A’ một tiếng khiến Tiêu Thỏ nhìn sang. Nàng vừa quay đầu lại, lập tức đập vào mắt là một con gì đó đen thùi lùi trên sàn nhà đang nhanh chóng bò ra phía ngoài cửa.
Té ra là một con gián[54'>!
Tiêu Thỏ tuy từ bé đã chả biết sợ côn trùng rắn rết chi cả, nhưng đột nhiên bỗng hiện ra một con vật đen thui chạy lăng quăng trước mặt, lại còn dùng tốc độ nhanh nhất bò thẳng về phía chân mình, nàng không tránh khỏi ngẩn cả người không biết làm sao.
Mắt thấy chú gián nhỏ sắp bò tới gần chân Tiêu Thỏ, bỗng ‘Chát!’ một tiếng, một chiếc dép đập thật mạnh lên người nó, chỉ trong thoáng chốc, chú gián nhỏ liền dẹp lép, thành hình dạng tiêu bản ép khô. Nàng lại ngước lên nhìn Hạ Mạt, tay còn cầm chiếc dép, hai mắt ngời sáng rực rỡ, khóe miệng nhếch lên thành một nụ cười quỷ dị, tay kia cầm lấy chú gián nhỏ tội nghiệp vừa bị đập chết từ đất nhặt lên, nhìn trên nhìn dưới, nhìn trái nhìn phải, cẩn thận xem xét, vừa xem vừa không ngừng gật gù, miệng lầm bầm. “Hay quá, còn nguyên hình nha…”
Tiêu Thỏ bỗng thấy trong lòng dần dần nổi lên một nỗi sợ hãi không tên…
Đúng lúc đó, một tiếng kêu rên đầy thương tâm vang đến tai nàng. “Ôi gián ơi, mi chết thật là thảm mà!” Rồi một bóng người chạy vọt vào phòng, nhìn chú gián dẹp lép mà mặt tràn đầy nỗi thương tâm.
Quả là vậy, đây là một cô gái có tấm lòng nhân ái bao la rộng rãi, ngay cả một con gián cũng không đành lòng đánh chết. Cô nàng này cũng là một bạn cùng phòng ký túc với Tiêu Thỏ, tên gọi là Nghê Nhĩ Tư. Nói về cô bé Nghê Nhĩ Tư này, từ nhỏ vốn toàn tâm toàn ý theo trường phái ăn chay, chủ nghĩa không sát sinh, ngay đến con kiến cũng không nỡ lòng dẫm chết. Cô không ngờ vừa mới vào phòng ký túc đã chứng kiến ngay một cảnh máu me thảm thiết như vậy, có phản ứng hơi quá mức tưởng tượng cũng là lẽ đương nhiên.
Nhìn thấy hai cô bạn cùng phòng trước mặt, Tiêu Thỏ bỗng có cảm giác ‘đứng hình trong gió cuốn.’
Loại cảm giác này vẫn đeo theo nàng tới tận buổi chiều, khi mà cô bạn thứ tư trong phòng vẫn mãi chưa xuất hiện.
Lúc này, bạn Nghê Nhĩ Tư rốt cục cũng lấy lại được tinh thần sau quãng thời gian bi ai thống thiết vì cái chết của chú gián tội nghiệp liền đề nghị xuống đi dạo trong khuôn viên trường.
Ba người thay đồ tử tế chuẩn b