Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
là cái gọi là kẻ hai mặt. Tiêu Thỏ giờ đã có thể nhìn rõ bản chất của kẻ này, lại thêm cô gái vừa bị đẩy ngã còn không phải người hôn hít tán tỉnh với hắn ở quán bar hôm nọ nữa, cái loại con trai bắt cá mấy tay, đùa giỡn tình cảm người khác như thế này, thật sự là nàng ghét nhất trần đời!
Nàng định há mồm mắng hắn, ai dè lời còn chưa ra khỏi miệng, cô gái phía sau nàng lại mắng nàng trước. “Ai khiến cô xen vào chuyện của người khác!”
Không lẽ đây là việc ‘làm ơn mắc óan’ mà hay được nhắc tới sao? Nàng còn chưa trải qua tình huống như vậy bao giờ, chỉ biết ngẩn cả người, chờ lúc phản ứng, thì cô gái mặt đẫm lệ kia đã đứng lên chạy khỏi đó mất rồi.
“Đây là lần cuối cùng!” Trước khi đi, cô ấy còn quay mặt lại, trong đôi mắt rưng rưng kia hiện lên một vẻ quyết tâm, khiến khuôn mặt toát lên một vẻ đẹp phi thường.
Đây rốt cục là cái dạng tình cảm gì, mà có thể khiến cho một cô gái cầu xin van vỉ một người con trai như thế chứ? Tiêu Thỏ ngạc nhiên, cũng chậm rãi quay đi, có điều đúng khoảnh khắc ấy ánh mắt lại lướt qua một vẻ cô đơn lạc mịch trên mặt Giang Hồ.
Khoảnh khắc ấy, trong đầu Tiêu Thỏ tự dưng hiện lên một ý nghĩ. Thật ra, anh ta cũng là… không nỡ phải không?
Có điều ý nghĩ này nhanh chóng bị ánh mắt tiếp theo của anh ta đánh cho tơi bời. Giang Hồ nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt vô cùng không tốt. Thế nên mới nói, làm người không nên làm điều gì khi xúc động a, nếu không sẽ khiến bản thân gặp nguy hiểm, như hiện giờ chẳng hạn.
Tiêu Thỏ bất giác lùi lại từng bước. “Chuyện này… ờ… em thật ra là đi mua tương[75'> thôi…” (Ack ack…)
Đôi mắt đen sắc lẻm kia cũng không nhượng bộ vì câu đánh trống lảng của nàng mà giảm đi độ lạnh lùng chút nào, lại còn tiến lại gần nàng, từng bước, từng bước một.
Lúc này, trốn là cách tốt nhất.
Tiêu Thỏ không hổ là người đã luyện võ vài năm, nhanh chóng xoay người, chưa kịp chờ Giang Hồ phản ứng, nàng đã biến mất sau khúc quanh.
Chạy một đường về tới phòng ngủ, tim nàng vẫn còn đập mạnh mẽ vì khẩn trương.
Nghê Nhĩ Tư đang đắp mặt nạ dưa chuột bước ra khỏi phòng tắm, hai người liền đụng vào nhau, đều bị người kia dọa cho hết hồn.
“Tư Tư, mi định nhát ma ta đấy hả?” Tiêu Thỏ áp tay lên ngực, mặt trắng bệch.
“Ta cũng bị mi dọa chứ bộ? Hiện giờ dưa chuột lên giá, quý lắm nha!” Trên mặt Nghê Nhĩ Tư có vài lát dưa chuột rơi xuống khiến cô bé đau lòng không thôi. “Mi không phải đi lấy sách Hóa sao? Còn chạy như ma đuổi sau lưng thế làm gì? Bị chó đuổi hả?”
“Ta không phải bị chó đuổi, mà là…” Tiêu Thỏ đang nói tự dưng ngưng bặt, một lát sau nàng đấm ngực dậm chân gào khóc. “Chết rồi, ta làm mất sách Hóa rồi!” (Còn đống ô, cốc chén, thêm máy tính của đám bạn cùng phòng nữa =.=)
TRÊN ĐẦU CHỮ “SẮC” CÓ CÂY ĐAO!
Do khoa Y tá trường Z có một bộ phận tài liệu giảng dạy đặc biệt đặt mua ở nước ngoài về, trong nước rất khó mua được. Thế nên sau khi Tiêu Thỏ không cẩn thận làm mất sách môn Hóa Dược, liền bị Tiểu ma nữ chì chiết.
“Sinh viên lớn đầu như vậy rồi, đi học cũng không mang theo sách học, đến hết học kỳ thật không biết nên nhận xét chấm điểm cô ra sao đây!”
Sau một trận bị bức cung uy hiếp, Tiêu Thỏ không có cách nào khác đành phải đem chuyện làm mất sách kể cho Lăng Siêu. Dĩ nhiên nàng không kể chuyện gặp Giang Hồ nói với hắn làm gì, thứ nhất là sợ hắn sẽ mắng nàng xen vào việc của người khác, thứ hai là không muốn hắn lo lắng. Học kỳ này Lăng Siêu khá là vất vả. Nghe Ngộ Không nói hắn dường như muốn đem toàn bộ chương trình học đại học học xong hết luôn vậy (chú ý nha, bé Siêu mới ĐH năm 2, hơn Thỏ Thỏ 1 năm), có điều gã Lăng Siêu này từ nhỏ luôn làm xong mọi việc mới nói ra nên Tiêu Thỏ cũng không vội hỏi han hắn làm gì. (Tâm lý chưa kìa!)
Nói với Lăng Siêu chuyện này, vốn chỉ để kể lể tâm sự một chút giải tỏa tâm lý. Không ngờ hắn biết xong lại có thể thần thông quảng đại, tìm mua được cuốn sách học nàng cần kia cho nàng. Lúc nhận sách, Tiêu Thỏ cảm thấy không thể không hỏi.
“Cám ơn em, bà xã.” Tiếng của hắn dịu dàng, ấm áp như thể ánh mặt trời mùa thu vô cùng sáng lạng. Người kia nghe thấy đều bất giác thấy tim mình cũng ấm áp theo.
“Ai bảo em là bà xã của anh làm gì?” Nàng nói xong, mới nhận ra hình như mình vừa chủ động quá thì phải, liền vội vàng lấy cớ chuồn. “Em về phòng đây, chiều còn có…”
Lời nói chưa dứt lập tức bị ngăn lại giữa hai đôi môi áp vào nhau có điều lần này không còn chỉ là chuồn chuồn lướt nước nữa rồi. Một trận hôn mạnh bạo bất ngờ và mê đảo tâm hồn[76'> vừa qua, Tiêu Thỏ lập tức luống cuống tay chân lấm lét nhìn quanh. “Anh đừng như thế, nhỡ ai nhìn thấy…”
“Ai bảo em là bà xã của anh làm gì?”
Lăng đại công tử, anh học nhại lại nhanh quá nha! >____< Tiêu Thỏ về đến phòng mà như bay bay, như thể nàng đang lơ lửng và được gió thu thổi về ấy. Về đến nơi, trước mắt nàng vẫn còn nguyên ánh mắt sâu thẳm đầy tình ý của hắn, trên môi vẫn còn lưu lại hương vị ngọt ngào của môi hắn, trên răng trên lưỡi vẫn còn cảm giác của môi hắn lưỡi