Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341834
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1834 lượt.
ở hai bàn tay đang nắm chặt của họ.
Trong óc cô bỗng có cái gì đó nổ đùng một cái.
“Chị Tình!” Lăng Siêu cất giọng vô cùng lễ phép và khách sáo.
Chị Tình? Tiêu Thỏ vốn còn đang nhăn nhó oán thán, trời thì rét mướt, tự dưng Lăng Siêu lôi mình ra ngoài làm quái gì. Nhưng lập tức nàng bị hai tiếng này gây chú ý, liền hướng mắt sang phía cô gái được gọi là chị Tình kia, và cũng lập tức ngẩn cả người.
Trong đầu Tiêu Thỏ bỗng hiện ra cô gái trong bức ảnh, dáng người cao cao sóng vai cùng Lăng Siêu đi vào tòa nhà chung cư. Đúng thế! Chính là bộ váy áo này, chính là cái túi xách tay này nữa! Thoáng chốc, dường như toàn bộ máu trong người nàng đều như dồn về một chỗ, trái tim Tiêu Thỏ bắt đầu đập loạn lên đầy lo lắng.
“Anh tới rồi à?” Diệp Tình lấy lại tinh thần, nụ cười có chút cứng ngắc, ánh mắt vẫn tập trung vào cô gái bên cạnh Lăng Siêu. Kiểu tóc? Không mốt như cô! Khuôn mặt? Không tinh xảo bằng cô! Dáng người? Không quyến rũ bằng cô! Ăn mặc? Quá mức kín đáo! Giày? Không phải giày bốt bằng da thượng hạng nhập từ Ý như cô! Túi xách? Không phải túi LV (Louis Vuitton) lóa mắt như cô! (Chị Tình đã hân hạnh được bầu là nhân vật siêu chảnh của truyện, vỗ tay hoan hô nào! Duẫn đại thiếu gia: hừ hừ, dám cướp danh hiệu này của ta à!)
Hừ, một đứa con gái tầm thường như vậy, trên đường bốc một phát được cả một nắm, có điều tay Lăng Siêu lại vẫn nắm chặt tay con bé đó không buông!
Diệp Tình nghiến răng hỏi. “Vị này là…”
“Người yêu tôi.” Lăng Siêu không do dự nói.
Câu trả lời thẳng thừng lập tức phũ phàng dập tắt nốt niềm hy vọng cuối cùng của Diệp Tình. Trong lòng cô nào cay nào đắng nào chua nào xót đều có thể dồn lại một đống lớn, nhưng ngoài mặt vẫn cố gắng ra vẻ như không có việc gì. “Hóa ra là cô người yêu bé nhỏ của Lăng Siêu à! Chào bạn, mình là Diệp Tình!” Nàng vươn tay ra bắt, miệng cười tươi như hoa.
So với vẻ trấn tĩnh của Diệp Tình, Tiêu Thỏ làm sao lão luyện bằng được, tâm hồn không biết đã lưu lạc đến phương trời nào mất rồi. Mãi tới khi Lăng Siêu khẽ nhắc một tiếng nàng mới phát hiện bàn tay của Diệp Tình vẫn chìa ra trước mặt.
Nên… bắt tay hay không nhỉ?
Tiêu Thỏ vừa do dự, trong mắt Diệp Tình liền hiện lên vẻ khinh thường. Hừ, ngay cả phép lịch sự bắt tay cũng không rành, xem ra vẫn chỉ là một con bé nhà quê, làm sao có thể sánh bằng mình được? Lập tức trong lòng cô lại nảy lên niềm hi vọng mới.
Cuối cùng Tiêu Thỏ vẫn cố cứng cỏi bắt tay cô ta. “Chào chị Tình… Em là Tiêu Thỏ.”
Aaaaa, nhà ngươi mới là chị, cả nhà ngươi mới là chị! Diệp Tình giận điên người nhưng vẫn cười cười nắm chặt bàn tay nàng không buông. “Gần đây trời lạnh lắm, Tiêu muội nên chú ý bảo dưỡng da tay mình một chút.”
Tiêu Thỏ sửng sốt, giờ mới chú ý thấy bàn tay mình có vài vết khô nẻ, ngón tay vừa hồng vừa sưng sưng, rõ ràng so với bàn tay trắng nõn mịn màng của người ta, khác biệt tới một trời một vực.
Nàng đỏ mặt định rút tay lại, nhưng Diệp Tình vẫn không có chút ý tứ nào muốn buông ra, tiếp tục nói. “Sao tay em lại lạnh thế này? Ôi chao, nơi này bị nứt nữa nha! Em dùng kem dưỡng da nào thế hả? Không tốt chút nào, hay là để chị gợi ý cho em một mác này…”
Cô ta cứ thế thao thao bất tuyệt, khiến cho Tiêu Thỏ vô cùng bối rối. Đúng lúc nàng không biết làm sao bây giờ, Lăng Siêu bỗng thò tay ra túm lấy bàn tay nàng giật lại, ôm chặt lấy rồi đưa lên miệng hà hơi xoa nhẹ, rồi dịu dàng hỏi. “Như vậy có ấm hơn không?” (Yề yề, anh hùng cứu mỹ nhân =)))
Hành động của hắn đến vô cùng đột ngột, đừng nói là Tiêu Thỏ, ngay cả Diệp Tình cũng ngẩn cả người, vẻ mặt tươi cười lập tức sựng lại cứng đờ, dáng vẻ vốn vô cùng đắc ý lập tức chìm nghỉm mất tích.
Lúc này, cơn mưa phùn bỗng trở nên lớn hơn, dần dần thành những giọt mưa lớn rơi xuống. Một cơn gió thổi qua khiến một giọt mưa hạ cánh ngay trên mặt Tiêu Thỏ.
Cảm giác lạnh lẽo trên mặt khiến nàng lập tức giật mình tỉnh lại, vội vàng rụt tay về. Có điều trên mặt cũng không còn vẻ nghi ngại lúc vừa gặp Diệp Tình hồi nãy, trái tim đang vô cùng lo lắng đập loạn cũng dần dần bình tĩnh lại, vô cùng ấm áp.
Nàng vội vàng chuyển đề tài để che đi sự bối rối của mình. “Trời mưa rồi.”
“Ừhm.” Lăng Siêu khẽ ậm ừ, ánh mắt vẫn nấn ná trên mặt nàng.
Bị hắn nhìn chăm chú như thế, mặt Tiêu Thỏ lại hồng lên. “Ơ… Em không mang ô…”
“Anh có mang.”
“Khụ khụ! E hèm…” Diệp Tình nãy giờ bị hai kẻ trước mặt coi như không khí giờ không thể nhịn nổi nữa liền hắng giọng lên tiếng. “Tôi cũng không mang ô!”
Một câu của cô ta lập tức khiến bầu không khí mờ ám vừa xong bay mất tích.
“Vậy chị dùng ô đi!” Vẻ mặt Lăng Siêu vẫn không đổi sắc, hắn đưa chiếc ô trong tay cho cô ta.
“Như vậy tôi thật ngại ngùng a…” Diệp Tình nói còn chưa hết câu, đã thấy Lăng Siêu kéo tay Tiêu Thỏ, sóng vai nhau tiến vào màn mưa, chạy ra đường gọi taxi.
Cô ta cầm cái ô, ngẩn cả người, một lúc sau mới lấy lại được tinh thần.
Bà nó chứ! Tự dưng mình lại tạo cơ hội cho hai kẻ kia có cơ hội ‘dãi dầu mưa gió’ với nhau! Không được, tuyệt đối không thể được!
Cô ta xoắn xuýt