XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341835

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1835 lượt.

a còn dở dang đi?”
Biết ngay mà =.=
Còn không chờ Tiêu Thỏ kịp phản ứng, tay hắn đã như con rắn vòng qua eo nàng, miệng bắt đầu càn rỡ khàn khàn vang lên. “Bà xã, anh thấy biểu hiện của em đêm qua thật không tệ nha.” Ý hắn chính là việc nàng chủ động đêm qua ấy, tuy kỹ thuật hôn còn non nớt, nhưng vẫn đủ khiến tâm thần người ta bay bổng, nhớ mãi không quên.
Tiêu Thỏ bắt đầu cuống. “… Đó là ngoài ý muốn…”
“Anh không phiền xảy ra thêm vài lần ngoài ý muốn nữa…” Nói xong, đôi môi nóng bỏng bắt đầu nhào tới.
Đáng tiếc, việc ‘ngoài ý muốn’ còn chưa kịp xảy ra, di động Lăng Siêu liền réo ầm ĩ.
“Điện thoại kìa!” Tiêu Thỏ vội vàng ‘tốt bụng’ nhắc nhở.
Lăng Siêu có chút mất hứng vì phải dừng lại, hắn liếc nhìn dãy số trên màn hình, đôi mày hơi hơi nhíu lại rồi bấm máy nhận.
Nghe được tiếng trả lời từ đầu kia điện thoại vì bị cắt ngang lúc đang, ờ, hứng khởi mà có chút khàn khàn, Diệp Tình vội vàng hỏi han. “Lăng Siêu, anh vẫn còn bị cảm chưa khỏi sao? Nghe giọng hơi khàn khàn…”
“Đã không có vấn đề gì nữa rồi.” Giọng hắn quay trở lại vô cùng lạnh nhạt bình thản.
“Không có vấn đề thì tốt rồi, làm tôi lo lắng suốt, hôm qua tôi còn…”
“Chị Tình, tìm tôi có việc gì không?”
Bài phát biểu tràng giang đại hải của Diệp Tình đành phải dừng lại. Cô nhớ ngày xưa mỗi lần mình chủ động gọi điện cho người khác giới, bọn họ đều thuộc dạng thủ sủng nhược kinh (được sủng ái quá đâm ra lo lắng!), chỉ có Lăng Siêu hoàn toàn khác, lại đi hỏi cô ta tìm hắn có việc gì. Chị Tình một khi đã nổi giận, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng nha!
“Tôi đi chơi ở ngoài, vô ý làm mất ví tiền, anh có thể tới đón tôi được không?” Hừ, không thèm để ý đến bổn cô nương ư? Bổn cô nương thề bám theo ngươi không tha! Diệp Tình cố điều chỉnh giọng nói, khiến cho giọng mình trở nên vô cùng yếu ớt đáng thương. “Hồi nãy tôi gọi điện cho anh trai tôi, ảnh còn nói không rảnh, bảo tôi gọi cho anh. Thật ngại quá, chỉ là giờ trên người tôi không có tiền, đường về lại xa…”
Hắn thừa biết cô ta cố tình kiếm cớ, nhưng mà có điều cô ta lại lôi cái lá chắn Diệp Tuấn ra mới khổ.
“Đã biết, chị đang ở đâu?”






NHÂN VẬT TRUYỀN KỲ NÀO ĐÂY?
Lúc Lăng Siêu ngắt điện thoại, vẻ mặt hắn có chút không vui.
Tiêu Thỏ dĩ nhiên là nhận ra, liền thuận miệng hỏi. “Sao thế?”
“Anh phải ra ngoài đón một người.”
“À há.” Tiêu Thỏ ậm ừ cho qua không coi là quan trọng, liền quay lại ngồi xem TV tiếp. Một lúc sau, nàng phát hiện Lăng Siêu vẫn chưa đứng lên mà vẫn ngồi trên ghế nhìn mình chằm chằm. “Còn có việc gì sao?” Nàng hỏi.
Cùng lúc ấy, ở cửa một quán cà phê nọ trong thành phố, Diệp Tình đang sốt ruột chờ.
“Sao giờ này vẫn chưa tới cơ chứ?” Cô ngẩng đầu nhìn quanh, dằn dỗi lầm bầm trong miệng.
Vốn Diệp đại tiểu thư vẫn cho rằng, với dung mạo mỹ miều cùng thân phận em gái sếp, chỉ cần cô gọi điện cho Lăng Siêu, hắn nhất định cũng sẽ giống như những kẻ khác, vắt chân lên cổ chạy tới đón mỹ nhân. Không ngờ giờ đây cô mặc váy siêu ngắn siêu mỏng, run rẩy đứng ở ngoài cửa quán cà phê đợi cả nửa tiếng mà vẫn chưa thấy bóng dáng Lăng Siêu đâu!
Lòng tự tôn của đại tiểu thư lập tức bị tổn thương chà đạp vô cùng nghiêm trọng. Diệp Tình nghiến răng nghiến lợi. “Cho nhà ngươi thêm mười phút nữa, còn không tới, về sau đừng hòng bổn tiểu thư liếc mắt tới nhà ngươi lần nào nữa!” (Càng tốt!)
Mười phút sau, kẻ được chờ vẫn biệt tăm!
Diệp Tình nắm chặt tay lại. “Niệm tình gương mặt đẹp trai, cho nhà ngươi thêm một cơ hội nữa. Bổn tiểu thư giờ sẽ đếm từ một tới một trăm!”
Một, hai, ba… đếm tới một trăm, Lăng Siêu vẫn chưa thấy đâu.
Diệp đại tiểu thư cuối cùng cũng nổi trận lôi đình. “Cơ hội cuối cùng cho nhà ngươi, ta sẽ đếm từ một trăm tới một, còn không tới ta thề sẽ hủy diệt nhà ngươi!”
Một trăm, chín mươi chín, chín mươi tám… ba, hai, một phẩy chín, một phẩy tám…
=.= Theo cách nói nào đó, Diệp đại tiểu thư là một người rất có nghị lực và kiên nhẫn!
Thời gian cứ dần dần trôi, Diệp Tình đã đứng chờ ở cửa quán cà phê được hơn một tiếng đồng hồ. Sắc trời bắt đầu tối dần, thậm chí còn lấm tấm vài hạt mưa phùn, nhưng nghị lực vô cùng to lớn của cô vẫn giúp cô chịu đựng mà chờ tiếp. Cuối cùng, cái bóng dáng mà cô chờ đợi rất lâu cũng xuất hiện trong tầm mắt. Một thân áo khoác xám, gương mặt tuấn tú điển trai như một làn gió ấm, vừa chạm vào tầm mắt cô cũng đủ khiến trái tim cô ấm lên.
“Lăng… Lăng… Lăng… Lăng Siêu!”
Trong lòng Diệp Tình quả thật trăm ngàn cảm xúc cùng lúc đan xen nhau, có sự oán hận vì hắn tới chậm, có niềm vui sướng vì hắn cuối cùng cũng tới… Và trên cái đống tình cảm hỗn loạn xen lấn lẫn nhau ấy, tình cảm của cô với Lăng Siêu cũng phút chốc thăng hoa!
Mình nhất định phải cưới anh ta! Diệp Tình nắm chặt tay lại, hạ quyết tâm cho mình.
Đúng lúc đó, phía sau bóng dáng màu xám bỗng có một dáng người màu vàng lọt vào tầm mắt của Diệp Tình. Cô ngẩn cả người nhìn sững hai bóng người áo xám và áo vàng từ từ lại gần, ánh mắt cuối cùng dừng lại