80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Con Thỏ Bắt Nạt Cỏ Gần Hang

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341843

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1843 lượt.

ền anh ta hoạt động vô cùng có nề nếp, thành tích ưu tú. Sau đó, anh ta lại nhận thêm chức Chủ tịch Hội đồng sinh viên, trở thành người đầu tiên trong lịch sử trường Z kiêm nhiệm hai chức đứng đầu Hội sinh viên và Hội đồng sinh viên. Năm ngoái, anh ta được nhà trường đề cử, tham gia ứng tuyển chức Chủ tịch Hội liên hiệp Sinh viên toàn thành phố, lập tức nhận được số phiếu áp đảo, trở thành một nhân vật vô cùng nổi danh trong trường. Nhưng nhân vật nổi tiếng như vậy tại sao lại tìm đến mình cơ chứ?
Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Tiêu Thỏ, Hứa Bách Dịch cũng không vòng vo nhiều mà nói thẳng. “Sư muội, tôi tìm em là muốn mời em tham gia Hội Sinh viên.”
Hội Sinh viên? Tiêu Thỏ càng ngẩn ra. Từ khì nàng đi học tới giờ, trừ một lần tham gia đội bóng rổ, nàng không hề tham gia vào bất kỳ hội nhóm sinh viên nào. Thứ nhất là việc học của Khoa Y tá khá là bận rộn, nàng lại càng không còn sức đi tham gia. Thứ hai là bản thân nàng cũng không hề ham hố hư danh gì cả, không hề có chút hứng thú nào với Hội sinh viên.
Thế mới nói, trước vụ đoạn phim này, Tiêu Thỏ quả thật là một cô sinh viên vô cùng bình thường không hề nổi trội.
“Sư huynh, quả thật em không phải giỏi giang như trên mạng nói, cũng chả có kinh nghiệm gì…”
Ngay lúc Tiêu Thỏ cố từ chối một cách lịch sự, Hứa Bách Dịch lại ngắt lời nàng. “Sư muội, quả thật tôi biết em nhờ trên mạng nói, nhưng thật sự tôi rất tán thành kiểu người thấy việc nghĩa không ngại làm như em, dám nghĩ dám đảm đương, tinh thần này rất phù hợp với Hội Sinh viên của chúng ta. Hy vọng em có thể suy nghĩ cẩn thận rồi hẵng trả lời tôi sau.”
Hứa Bách Dịch đã nói thế, Tiêu Thỏ cũng không thể từ chối được. “Em sẽ suy nghĩ sau vậy.”
Hai người trao đổi số di động. Khi về phòng ngủ, căn phòng số 438 tầng số 9 lại bắt đầu mở ra hội nghị bàn thảo về việc này. Có điều, trừ Tiêu Thỏ ra, toàn bộ ba người còn lại đều tán thành đề nghị của Hứa Bách Dịch, thế nên hội nghị nhanh chóng biến thành buổi đấu tố của cả phòng.
Đổng Đông Đông không nói nhiều, trước tiên là mắng loạn lên. “Thỏ Thỏ, mi thật là ngốc a!”
Tiêu Thỏ bị mắng, đúng là ngốc cả người. “Ta ngốc chỗ nào?”
“Ta bảo mi ngốc là được rồi. Mi có biết hàng năm bao nhiêu người tranh nhau sứt đầu mẻ trán để được vào Hội Sinh viên không hả? Mi được lắm, cơ hội tốt đẹp đến thế tự mò tới chỗ mi, mà mi lại còn định từ chối!”
“Nhưng ta không có hứng thú tham gia…”
“Sao mi lại đem Hội Sinh viên thần thánh của chúng ta so sánh với những hứng thú rẻ tiền cơ chứ?” Nghê Nhĩ Tư bất mãn. “Sinh viên là phải vì toàn bộ sinh viên trong trường mà phục vụ. Sinh viên chính là nhân dân, Mao Chủ tịch có nói vì nhân dân phục vụ, mi từ chối phục vụ nhân dân chính là phản đối Đảng, là biểu hiện tư sản đồi bại!”
Thế là vấn đề được đẩy lên tầm cao của tư tưởng chính trị, khiến Tiêu Thỏ không còn gì để nói.
Lúc này, Hạ Mạt nãy giờ vẫn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng. “Thỏ Thỏ, mi nên đi.”
“Sao đến cả mi cũng thấy là ta nên đi?” Hạ Mạt luôn có lý lẽ của mình, nàng ta đã bảo nên đi, không lẽ quả thật nàng không nên từ chối?
Cuối cùng Đổng Đông Đông nói nốt. “Thỏ Thỏ, thật ra tham gia Hội Sinh viên cũng là một cơ hội tốt với mi kia mà. Mi xem Lăng Siêu nhà mi vĩ đại như vậy, mi làm bạn gái hẳn không thể cứ yên lặng không nghe không nhìn không nói gì mãi, lặng lẽ làm người phụ nữ ẩn hình ở sau thành công của người đàn ông chứ?”
Không hổ là lớp trưởng, chỉ một câu đã đánh trúng điểm yếu của Tiêu Thỏ. Từ nhỏ tới lớn Lăng Siêu luôn luôn là người ưu tú nhất trong mắt mọi người. Trước đây thì nàng không thèm quan tâm, nhưng giờ hai người đã thành một đôi, mỗi lần nhìn thấy hắn ta cố gắng học tập làm việc, nàng sẽ không tránh khỏi có chút tự ti, cảm thấy mình không xứng với Lăng Siêu. Nếu bây giờ nàng tham gia Hội Sinh viên, tình trạng này có lẽ sẽ cải thiện chăng…
Cứ nghĩ như thế, Tiêu Thỏ lập tức quyết định. Nàng ngẩng cao đầu, kiên cường nói. “Được, ta sẽ tham gia!”
Tối đó, Tiêu Thỏ ở trong toilet rửa mặt đánh răng, ba người kia ở bên ngoài lén họp nhau lại.
Nghê Nhĩ Tư nói. “Wow, lớp trưởng à, mi thật lợi hại nha, một câu thôi cũng có thể thuyết phục Thỏ Thỏ!”
“Dĩ nhiên! Không nói như thế làm sao con bé chịu tham gia Hội sinh viên được?
Không tham gia, lớp chúng ta biết tìm ai để lập quan hệ cấp cao đi cửa sau đây? Hắc hắc hắc…”
“Không tham gia, làm sao ta có cớ đến Hội Sinh viên ngắm mỹ nam được? Hắc hắc hắc…”
Hai người cùng cười gian, đồng loạt quay sang nhìn Hạ Mạt, hai miệng một lời. “Mi cũng có mục đích cá nhân đúng không?”
Một cơn gió lạnh thổi qua, hai mắt Hạ Mạt lóe ra ánh sáng xanh gian ác, nhếch mép cười chậm rãi nói. “Con bé vào Hội Sinh viên, sẽ có thể góp ý với trường học để tăng thêm số buổi học Giải phẫu sinh lý của Khoa chúng ta. Hắc hắc hắc hắc…”
Nghê Nhĩ Tư: “……”
Đổng Đông Đông: “……”
Cứ thế, dưới hàng loạt âm mưu đen tối kia, Tiêu Thỏ rốt cục bước trên một con đường không có đường lui… Nhầm nhầm, là một con đường khang trang rộng rãi ‘Vì nhân dân phục vụ’.
Tiêu Thỏ quyết định tham gi