Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342792
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2792 lượt.
không đợi hắn đứng dậy, mũi kiếm của Thừa Đức đã tới, chiêu thức càng lúc càng lợi hại hung ác, mỗi kiếm đều có thể đoạt mạng người.
Bỗng nhiên nghe Thừa Đức nghiêm giọng quát: “Tất cả dừng tay!” mũi kiếm đã chĩa vào yết hầu của Nặc Đốn vương.
Doanh trại lập tức lặng xuống, tôi vội chạy đến bên cạnh Thừa Đức, quát to với bọn Tây La Minh trong doanh trại: “Tất cả hạ vũ khí xuống! Quỳ xuống, hai tay ôm đầu!”
Bọn Tây La Minh đó còn hơi do dự, Thừa Đức cười khẩy một tiếng, mũi kiếm lại tiến thêm nửa phần, thị vệ Ngõa Lặc xung quanh liền tiến lên chĩa vũ khí vào bọn chúng.
“Thả Vương ra! Hoa Bất Thoát, chúng tôi thả các người đi.” râu quai nón lạnh giọng nói.
Nặc Đốn vương sắc mặt trắng bệt, lạnh lùng nhìn Thừa Đức, không lên tiếng.
Thừa Đức nhìn Nặc Đốn vương, cười khẩy: “Nói đi, ta không tin người vì cô ấy mà đến.”
Nặc Đốn vương cười khẩy một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, lạnh nhạt nói: “Ta đã thua rồi, muốn chém muốn giết tùy ý ngươi, phí lời nhiều như vậy là gì?”
Thừa Đức cười lạnh nhạt, đột nhiên hỏi: “Thừa Hiền hứa cho ngươi cái gì?”
Sắc mặt Nặc Đốn vương biến đổi, liền sau đó khôi phục lại vẻ thờ ơ, lạnh lùng hừ một tiếng, không nói gì.
“Thảo nguyên này? Hay là …… Đại Liên Na?” Thừa Đức cười khẩy.
Nặc Đốn vương không nói gì, đột nhiên trong chớp mắt, thân người dồn mạnh ra phía sau, giống như có người lôi phía sau hắn, cứ trượt về phía sau. Mũi kiếm của Thừa Đức hướng tới trước đưa ra, cùng lúc tay trái tiện thể chưởng hắn, Nặc Đốn vương nghiêng đầu, tránh mũi kiếm của Thừa Đức, lại không tránh được chưởng của Thừa Đức, chỉ nghe Nặc Đốn vương kêu lên một tiếng, đã bị Thừa Đức chưởng lên ngực.
Máu từ khóe miệng của hắn tràn ra, Nặc Đốn vương không thể tin nhìn Thừa Đức, cơ thể lắc lư hai cái, từ từ ngã xuống đất.
“Vương!” bọn Tây La Minh bị quản thúc hét to lên, không quan tâm gì cả xông đến chỗ Nặc Đốn vương. Thị vệ Ngõa Lặc vừa thấy tình hình, liền vung đao chém, ngay tức khắc, lại có không ít người Tây La Minh ngã xuống, ngay cả trên người của râu quai nón cũng bị chém một nhát, nằm sấp trên đất.
“Đừng giết hắn!” tôi vội kêu lên với Thừa Đức, Thừa Đức nhìn nhìn tôi, lại nhìn toàn thân đầy máu của râu quai nón, bảo thị vệ bên cạnh ngừng tay. “Giết tôi đi! Có dũng khí các ngươi hãy giết bố mày đi!” râu quai nón điên tiết hét to, chống mạnh người đứng dậy.
“Râu.” Phía sau tiếng Nặc Đốn vương yếu ớt vang lên, tôi nghe tiếng quay người lại nhìn hắn, chỉ thấy mặt hắn như tờ giấy vàng, một chưởng đó của Thừa Đức e rằng đã đứt hết kinh mạch của hắn.
“Hãy sống trở về.” Nặc Đốn vương nói, râu quai nón mắt đỏ ngầu loạng choạng đến bên cạnh hắn, muốn đỡ hắn đứng lên, nhưng lại bị hắn kéo ngã xuống.
Không biết tại sao, nhìn cảnh này, mắt tôi lại hơi cay, quay đầu đi không muốn nhìn.
“Ngươi còn muốn nói gì sao?” Thừa Đức lạnh giọng hỏi.
Nặc Đốn vương cười khinh thường, lắc lắc đầu, đột nhiên lại lên tiếng:
“Hoa Bất Thoát, ta muốn nói với cô mấy câu.”
Tôi ngẩn ra, nhìn Thừa Đức, thấy anh ta gật gật đầu, tôi mới nắm chặt thanh đao trong tay, cẩn thận tiến tới mấy bước, nhìn Nặc Đốn vương đề phòng.
Hắn cười, có hơi thê lương, nhẹ nhàng nói: “Cô tuy đã rơi vào trong tay ta, nhưng ta chưa từng cưỡng ép cô cái gì, cô không cần đề phòng ta như vậy, ta chỉ là có việc muốn yêu cầu cô.”
Hắn có việc muốn yêu cầu tôi? Yêu cầu tôi cái gì? Bây giờ nói với Thừa Đức sao? Nặc Đốn vương kiêu ngạo sẽ nói như vậy sao?
“Hy vọng cô giúp đỡ Đại Liên Na, giữ cô ấy lại thảo nguyên đi, cô ấy …… không thể rời khỏi đây.”
Nặc Đốn vương khẽ nói. Tôi ngẩn ra, không ngờ hắn lại nói đến chuyện của Đại Liên Na, hắn bảo tôi thả Đại Liên Na? Nói như vậy hắn thích Đại Liên Na?
Tôi còn đang suy nghĩ chuyện hắn và Đại Liên Na, không ngờ Nặc Đốn vương đột nhiên nhảy lên, xông đến chỗ tôi. Tôi hoảng hồn, chỉ biết nhắm mắt vung đao trong tay ra, cảm giác đao bị ngăn cản, đó là cảm giác chém vào cơ thể người. Máu nóng bắn tung tóe lên mặt tôi, tôi mở to mắt, nhìn thấy nụ cười trước mặt của Nặc Đốn vương.
“Nếu cô ấy cũng có thể giống cô …… thì tốt quá.” hắn khẽ lẩm bẩm, vẻ mặt phảng phất một nụ cười dịu dàng.
Tôi lúng túng sợ hãi buông tay, nhìn Nặc Đốn vương mang thanh đao từ từ ngã xuống trước mắt tôi, Thừa Đức ở phía sau cũng đã nhào tới, từ phía sau đỡ toàn thân đang run rẩy của tôi.
“Tôi giết người rồi, tôi giết hắn rồi.” tôi run cầm cập nói, chịu không nổi nước mắt rơi xuống.
“Đừng sợ, Vinh nhi.” Thừa Đức khẽ vỗ về bên tai tôi, nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, “Đừng sợ, không phải nàng giết hắn ……”
Râu quai nón lảo đảo bò dậy, chạy tới cố gắng ôm Nặc Đốn vương lên, loạng choạng chạy tới trước một chiến mã của Tây La Minh, để thi thể Nặc Đốn vương trên lưng ngựa. Hắn quay đầu nhìn tôi một cái, rồi cũng leo lên ngựa. Thị vệ Ngõa Lặc muốn ngăn cản, nhưng bị Thừa Đức khoát tay ngăn lại, “Để cho hắn đi đi.” Thừa Đức khẽ nói.
Doanh trại lại rơi vào yên lặng chết chóc, trên đất đầy thi thể của bọn Tây La Minh, còn có vài thị vệ Ngõa Lặc. Bên cạnh Thừa Đức chỉ còn lại vỏn vẹ