Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.
hặt trước ngực, nghiêm túc nhìn tôi, tôi thấy không xong rồi, bèn ngoan ngoãn cúi đầu, nói bằng giọng thành thực và rất đáng thương: “Em sai rồi, em biết em sai rồi mà.”
“Ta để cô ả chết, là vì nàng.” Thừa Đức nói.
“Em biết.” Tôi cúi đầu nhận lỗi.
“Nàng thả ả đi có thể sẽ để lại mối họa khôn lường cho chúng ta.”
“Em biết”, tôi gật đầu, chu mỏ ra hôn lên khóe môi anh.
Thừa Đức tránh sang một bên, tiếp tục nói, “Nàng thả ả đi rồi, lão gia quản ta lại cần người, thế phải làm sao?”
“Thì nói là cô ta chạy mất rồi.”
Thừa Đức cười khổ, “Có ai tin được không? Lão đại đang muốn tìm sơ hở của ta đấy.”
“Thế thì cứ đổ hết tội lên đầu lão đại đi, nói hắn phái người đến cướp đi, đến lúc đó bảo lão gia đi tìm hắn mà đòi.” Tôi nói.
“Ồ?” Trong mắt Thừa Đức lóe lên nét cười khó nhận thấy.
“Em đã dặn dò kỹ Đại Liên Na rồi, nếu lỡ có người bắt được thì bảo rằng Thừa Hiền phái người đến cướp cô ta, là vì không muốn anh và tộc Hách Liên liên hôn, dù gì cũng rất hợp với cách làm của hắn mà.” Tôi nhẹ nhàng nói, không dám ngẩng đầu lên nhìn Thừa Đức, sợ thấy bộ điệu nghiêm túc của anh.
Hồi lâu sau vẫn không thấy Thừa Đức nói gì, tôi đang thấy hơi kỳ quặc thì cảm thấy ngực anh đang khẽ rung rung, tôi e ngại ngẩng đầu lên, nhìn thấy gương mặt đang cố nín cười của Thừa Đức.
“Vinh Nhi, nàng thật đúng với khẩu vị của ta.” Anh cười nói.
Tôi có phần mơ hồ, không rõ ý của anh là gì.
“Chỉ mong sao Đại Liên Na không vô dụng như nàng, chưa chạy được bao lâu đã bị bắt lại.” Thừa Đức cười nho nhỏ, thấy tôi vẫn tỏ vẻ ngờ nghệch thì lại cười, “Đợi một lát đi, một lát nữa chắc sẽ có thư.”
Một hồi sau, bên ngoài có tiếng người kêu thét, “Có thích khách.”
Thích khách? Trong tích tắc tôi nhảy nhổm lên, định trèo ra ngoài chạy trốn, Thừa Đức từ phía sau kéo tôi một cái: “Làm gì thế?”
Làm gì à? Thích khách đó! Tất nhiên là phải trốn đi đã! Những người làm nghề thích khách không phải giỡn chơi đâu, ở đây chúng ta là chính chủ mà người ta tìm nữa, hảo hán thì không chịu thiệt trước mắt đâu! Tôi trừng mắt với anh, thấy anh vẫn ngồi ung dung ở đó, cũng cảm thấy có điều gì đó kỳ quặc, lại nghi hoặc nhìn anh.
“Lại muốn chui gầm giường nữa à?” Thừa Đức cười giễu.
“Vậy phải làm sao?”
“Cứ đợi đi.” Thừa Đức cười khẽ, đáp.
“Anh biết em lén thả Đại Liên Na?”
Anh quay lại nhìn tôi, nhướn nhướn mày, “Nàng nghĩ sao?”
“Vậy ra lúc nãy anh chỉ diễn kịch thôi à?” Tôi thầm cắn răng hỏi.
“Nếu không làm sao có thể để nàng ngoan ngoãn nghe lời được?” Anh cười.
“A…” Tôi gào toáng lên rồi chồm về phía anh.
Khi Thừa Đức dẫn các tướng lĩnh Ngõa Lặc tiến vào Phồn Đô thì tôi không xuất hiện, trước đó một ngày Thừa Đức đã lệnh cho Phụng Thiện lén đưa tôi vào Phồn Đô trước rồi. Anh nói nếu cùng anh vào Phồn Đô thì quá gây chú ý, cho dù giả nam trang làm một tên lính cũng không được, tuy có thể đội mũ mặc giáp nhưng mặt vẫn bị lộ ra, hơn nữa còn phải ngồi trên lưng ngựa cao để người ta nhìn thấy, nên dù tôi có ngọt nhạt dỗ dành hay uy hiếp thế nào, anh cũng không chịu đổi ý, chỉ để Lũng Nguyệt đổi thân phận với tôi và cùng vào thành. Tôi đau buồn quá, không để tôi ở bên cạnh anh thì cũng được đi, nhưng sao lại phải để Lũng Nguyệt thay tôi chứ?
Được thôi, tôi thừa nhận tôi đang ghen, cho dù Thừa Đức chẳng có chút xíu tình ý gì với cô ấy cả.
Trước khi theo Phụng Thiện vào thành, nhìn thấy dáng vẻ không yên tâm của Thừa Đức, tôi nghĩ cũng may đây là thời cổ đại, chứ nếu không anh đã trực tiếp đem gói tôi lại rồi mang vào trong thành, chứ quyết không để cho Phụng Thiện đưa tôi đi.
Vì tôi không cùng vào thành với anh nên quang cảnh hoành tráng thế nào tôi cũng không được nhìn thấy, nhưng Lũng Nguyệt lúc trở về kể lại cảnh tượng lúc ấy, hai bên đường đều nêm kín người, khoa trương hơn là tuyệt đại đa số đều là các cô gái chưa chồng lớn tuổi và các phụ nữ có chồng nhỏ tuổi, khi Thừa Đức toàn thân vận áo trắng cưỡi ngựa tiến vào trong thành, các cô các bà đều phát điên, kêu gào, khóc lóc, lại còn có người ngất xỉu nữa chứ, Lũng Nguyệt nói cũng may lúc ấy tôi không có mặt ở đó, nếu không chắc chắn đã bị té xuống khỏi ngựa bởi tiếng kêu thét của bọn họ rồi. Tôi nghe xong thì có phần không tin lắm, phụ nữ Ngõa Lặc sao lại to gan thế được? Tôi còn hỏi Lũng Nguyện rằng, có người nào ném hoa tươi trái cây v.v… cho Thừa Đức không, Lũng Nguyệt lắc đầu đáp không, tôi vừa thở phào nhẹ nhõm thì Lũng Nguyệt lại nói, nhưng có rất nhiều cô nương ném khăn tay cho Thừa Đức.
Hừ, tôi dường như có thể hình dung ra cảnh Thừa Đức nhướn cặp mắt đẹp như hoa đào của mình, tươi cười đắc ý quét mắt khắp xung quanh rồi, thảo nào không chịu để tôi cùng vào thành với anh! Tôi căm hận dùng ngón tay vạch vạch lên trên bàn, giỏi cho anh Thừa Đức, đợi anh về rồi xem tôi trừng trị anh thế nào!
Nhưng liền một lúc mấy ngày tôi chẳng nhìn thấy bóng dáng Thừa Đức đâu cả, biết rằng anh trở về rồi có rất nhiều chuyện phải làm, chẳng hạn như đi gặp hoàng đế này, giao quyền