Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2788 lượt.
ặt không còn lạnh lùng nữa, có điều sắc mặt vẫn tái nhợt.
“Hoa Bất Thoát, cô nhất định là thị nữ bên cạnh Chân Thần, cô…” A Nhã Kỳ lại cảm động, tôi vội ngăn cô nàng lại. Lại nữa rồi, lại là thị nữ, chẳng lẽ cả đời tôi phải làm kiếp thị nữ sao? Tôi là thiên sứ bên cạnh Thượng đế mà!
“Nhân lúc trời tối hãy đi đi, nhớ hãy nấp trước đã, đừng chỉ biết cắm đầu cắm cổ mà chạy.” Tôi thấp giọng căn dặn.
Đại Liên Na và A Nhã Kỳ gật đầu, tôi kéo tay nải trên vai xuống đưa cho A Nhã Kỳ: “Nhớ lấy, phải sống cho mình đã. Nếu bị người ta đuổi theo thì một người chạy trước, được người nào hay người đó.”
A Nhã Kỳ có phần ngượng ngập nhìn tôi, lại nhìn Đại Liên Na vẻ thiếu tự tin, không ngờ trên gương mặt Đại Liên Na lại phảng phất nét cười.
“Đi đi.” Tôi đẩy đẩy họ.
Họ chạy được hai bước thì Đại Liên Na dừng lại, quay đầu nhìn tôi, rồi nói, “Cám ơn cô.” Nói xong không đợi tôi đáp lại đã quay người chạy nhanh về phía trước.
Tôi nhìn tay nải sau lưng A Nhã Kỳ, “ối” một tiếng, A Nhã Kỳ dừng bước, tưởng rằng tôi còn căn dặn gì nữa, tôi nghĩ ngợi một hồi rồi cắn răng, nói, “Đi đi, không có gì đâu.” A Nhã Kỳ mới quay người vội vã đuổi theo Đại Liên Na.
Nhìn thấy họ đã chạy xa, tôi tự biện minh cho mình. Thực ra lúc nãy tôi muốn nói với họ là, số tiền vàng đó là của riêng tôi, hãy tiết kiệm một chút đừng có hoang phí, nếu sau này còn có dịp gặp nhau thì nhớ trả lại cho tôi, không cần tiền lãi. Về sau ngẫm nghĩ, thôi thì nhân tình đã tặng rồi, thì tặng cho to một chút vậy.
Lén lút thả công chúa tộc Hách Liên, chỉ còn lại hoàng tử Ngõa Lặc đang cần tôi đây. Tôi hơi lo sợ không biết nên nói với Thừa Đức thế nào, cũng không chắc rằng anh sẽ phản ứng ra sao sau khi nghe kể.
Lần này quân Ngõa Lặc ở trong trạm nghỉ của người ta, xem như không cần ở lều trại nữa. Tôi lặng lẽ đến phòng của Thừa Đức, bên trong mù mịt hơi nước, Thừa Đức đang ung dung ngâm mình trong thùng tắm.
“Vinh Nhi?” Anh khẽ hỏi, không quay đầu lại.
“Em đây.” Tôi cười hì hì, không đợi anh sai khiến đã chủ động cầm khăn lên chà sau lưng cho anh, ai bảo bạn làm điều hổ thẹn lương tâm làm chi, giờ đây tôi hoàn toàn lý giải thế nào là “chẳng ai không việc gì lại nhớ đến người khác, không có tà tâm thì ắt cũng làm chuyện gì xấu.”
Thừa Đức cũng tỏ vẻ ngạc nhiên, nhớ trước kia tôi có bao giờ đối đãi nhiệt tình thế này đâu? Trước giờ đều coi anh là kẻ sai vặt, hôm nay lại đổi tính, anh có vẻ không quen lắm, quay lại nhướn mày nhìn tôi.
“Hì hì, hì hì.” Tôi vẫn cười ngốc nghếch, cầm gàu nước lên múc một ít thấm lên lưng anh, nịnh nọt, “Da anh đẹp thật, hệt phụ nữ vậy.”
Thừa Đức nhướn mày, “Phụ nữ?”
“A, không phải, đẹp hơn cả phụ nữ.” Tôi vội đính chính, biết rằng đàn ông ở đây không thích bị so sánh với phụ nữ, tiện tay còn sờ soạng lên lưng Thừa Đức một cái, ăn chút đậu phụ. (^O^: Den cũng muốn ăn >_<)
Thừa Đức cười, trong màn hơi nước dày đặc, chỉ có ánh mắt anh sáng đến kinh người, “Vinh Nhi, nàng có chuyện gì phải không?”
“Hả? Chuyện gì? Không có gì, không có gì? Hì hì.” Tôi vội cười khan, “Em thì có chuyện gì được chứ.”
Thừa Đức quay đầu lại, dựa vào thùng tắm, vừa cười vừa nói, “Đến đây chà phía trước.”
Tôi làm chuyện sai trái nên tự nhiên chẳng dám cãi lời anh, đi như chạy vòng đến phía trước, hoàn toàn quên bẵng đằng trước thì tự anh cũng làm được, cần gì tôi phải đến chà giúp chứ. Thừa Đức cũng rất biết hưởng thụ, nhắm mắt lại, khóe môi thấp thoáng nụ cười, thoải mái đến độ thiếu điều ngân nga ca hát.
“Thừa Đức?” Tôi chột dạ nhìn anh
“Hử?” Anh lười nhác hỏi.
“Em yêu anh.” Tôi nói.
Anh cười, vẫn nhắm mắt dựa vào đó, khẽ gật đầu, “Ta biết.”
“Em muốn sống với anh.” Tôi khẽ khàng nói.
Thừa Đức vẫn nhắm mắt gật đầu, “Ta cũng vậy.”
“Có khi nào em mang đến quá nhiều phiền phức cho anh không?” Tôi hỏi.
“Có.” Anh khẽ thở dài nói, rồi lại động đậy khóe môi, “Nhưng ta không sợ.”
“Thật ư?”
Anh gật đầu, tay đã nắm chặt lấy tay tôi, nhẹ nhàng xoa xoa lên trước ngực anh, lại chầm chậm kéo tay tôi trượt xuống phía dưới. Thùng tắm này vốn đã cao, để gần anh hơn, tôi gần như đã bò lên mép thùng.
“Phiền phức gì cũng không sợ à?” Tôi vẫn không yên tâm lắm.
Thừa Đức cười, vẫn nhắm mắt gật đầu.
“Em đã thả Đại Liên Na rồi.” Tôi bỗng nói.
Thừa Đức mở choàng mắt ra, nhìn tôi chằm chằm, bàn tay anh vốn nắm chặt tay tôi đã rê xuống phần bụng dưới, sự kinh ngạc này khiến cánh tay anh vận sức, giật tay tôi kéo sang bên người, thân tôi đang chơi vơi trên mép thùng không giữ được thăng bằng, rơi cắm đầu vào thùng nước.
Đợi anh kéo lên thì tôi đã uống mấy ngụm nước tắm của anh rồi.
“Phì… phì…” Tôi phun nước trong miệng ra ngoài, tay vuốt những giọt nước còn đọng trên mặt, tức giận, “Ức hiếp người quá đáng! Muốn dìm chết em hả?”
Thừa Đức nheo mắt nhìn tôi, lãnh đạm nói, “Vinh Nhi, nàng chớ có gắp lửa bỏ tay người đi.”
Thủ đoạn của tôi bị anh nhìn thấu rồi, thế là vội thay đổi nét mặt, giở giọng xu nịnh, “Em giúp anh tắm nhé?” Vừa nói vừa động thủ khắp người anh. Thừa Đức tóm lấy tay tôi áp c