Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342789
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.
lạnh lùng hỏi.
Thừa Đức cười, với tay xõa mái tóc tôi đang được buộc gọn ra, khẽ khàng đáp: “Biết, ta không giấu nàng, Vãn Nguyệt quả thực là người của ta.”
“Nói như vậy thì họ đều là người của Nguyệt Tự Bối?” Tôi hỏi.
Thừa Đức thần ra, “Nguyệt Tự Bối?” rồi cười và gật gật đầu, “Cho là vậy.”
Đại quân lại di chuyển thêm hai ngày nữa, rồi đến biên giới thảo nguyên của Cách Đại Nhĩ, Miên Sơn sừng sững xa xa đã hiện ra trong tầm mắt, tôi quay lại nhìn thảo nguyên bao la sau lưng, trong lòng không biết đang có cảm giác gì.
Mới chỉ qua có hai tháng, nhưng lại xảy ra quá nhiều việc.
Nhìn đại quân di chuyển ngoằn ngoèo, tôi như bị ma xui quỷ khiến, đến bên xe ngựa của Đại Liên Na. Từ khi Đại Liên Na được đưa đến đại doanh trại của Ngõa Lặc, tôi chưa nhìn thấy cô ta, nhưng hôm nay lại muốn đến xem thế nào. Tuy không hỏi qua Thừa Đức, có điều tôi có cảm giác rằng Thừa Đức muốn hạ thủ với cô ta trong mấy ngày này.
Mọi người đều biết tôi là người bên cạnh Thừa Đức nên không ai ngăn cản. Nhảy lên xe ngựa của cô ta, vén rèm ra, nhìn thấy A Nhã Kỳ đang trợn mắt kinh ngạc, cô nàng nhìn thấy tôi thì ban đầu kinh ngạc xong chuyển sang vui mừng, “Hoa Bất Thoát.”
Tôi gật đầu, nhìn Đại Liên Na đang dựa ngồi ở phía trong, gương mặt tái nhợt như không có chút giọt máu nào, không còn là một cô gái kiều diễm toàn thân vận đồ đỏ nữa.
Đại Liên Na vốn đang nhắm mắt ngồi dựa ở đó, nghe thấy giọng A Nhã Kỳ bèn ngước lên nhìn tôi vẻ lãnh đạm, sau đó lại nhắm mắt lại.
“Hoa Bất Thoát, xin cô hãy cứu công chúa, đã mấy ngày nay công chúa không ăn gì rồi.” A Nhã Kỳ nói, vẻ mặt khẩn khoản.
“Không ăn gì? Tại sao không nói sớm?”
“Công chúa…”
“Câm miệng, A Nhã Kỳ.” Đại Liên Na quát.
Tôi nhìn Đại Liên Na, do dự không biết có nên nói chuyện Nặc Đốn Vương cho cô ta nghe không.
“Đại Liên Na, cô không cần phải thế, tôi cũng chẳng coi cô ra gì, muốn ăn hay không thì tùy.” Tôi lạnh lùng nói, “Tôi đến chỉ để báo cho cô biết một chuyện, Nặc Đốn Vương chết rồi.”
Đại Liên Na toàn thân chấn động, mở choàng mắt ra, một lúc lâu sau mới định thần, lại ngả người vào lưng ghế, nhắm mắt lại xoay mặt sang nơi khác, chầm chậm nói: “Hắn nên chết từ lâu rồi.” Nước mắt lại rơi ra từ khóe mắt cô, trượt qua gò má tái nhợt, lặng lẽ rơi xuống áo.
Quan hệ giữa đôi nam nữ này, tôi quả thực không thể hiểu nổi.
“Trước khi chết hắn cầu xin tôi đến thả cô ra.” Tôi nói.
Đại Liên Na không động đậy gì, ngồi im ở đó tựa như chết rồi. Nhìn thấy bộ dạng như sắp chết đến nơi của cô ta, tôi lại nổi cơn thịnh nộ, nói, “Rốt cuộc muốn thế nào đây? Nói ra xem!”
Đại Liên Na cười, gương mặt đẫm nước mắt, “Ta muốn như thế nào? Ha ha, ta muốn như thế nào?” Gương mặt Đại Liên Na hiện lên sắc đỏ bất thường, cô ta cười như điên, tựa như vừa nghe được một câu chuyện rất đáng cười.
Nụ cười của cô ta khiến tôi thẹn quá hóa giận, tôi cũng không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn cô ả.
“Ta có thể làm chủ được mình từ khi nào?” Đại Liên Na cười nói, “Người Tây La Minh đến, phụ vương yếu đuối của ta tặng ta cho Nặc Đốn Vương. Người Tây La Minh đi rồi, ta lại được tặng cho Hoàng tử Ngõa Lặc. Ngươi nói xem, ta muốn gì đây?”
“Cô có yêu hắn không?” Tôi đột ngột hỏi.
“Yêu?” Đại Liên Na cười thê thảm, “Có thể yêu sao? Nợ nước thù nhà, tình yêu có nghĩa lý gì chứ?”
“Vậy tại sao cô còn giúp hắn đến lừa chúng tôi?” Tôi hỏi. Nếu trong lòng vẫn còn nước nhà, tại sao lại cam tâm bị Nặc Đốn Vương lợi dụng?
Đại Liên Na cười lạnh một tiếng, đáp, “Các người? Người Ngõa Lặc? Các người có thể mạnh hơn họ bao nhiêu? Chẳng qua cũng thích thú với thảo nguyên này mà thôi, và cũng chỉ có phụ vương ngu muội của ta mới không nhìn ra dã tâm của các người.”
Tôi không nói nổi lời nào, vì cô ta nói không sai, quả thực người Ngõa Lặc đến đây cũng chẳng có ý gì tốt, nhìn Đại Liên Na nhắm mắt ngồi đó, lại nhìn sang A Nhã Kỳ tròng mắt hoe đỏ, bỗng nhiên tôi nảy ra một quyết định rồ dại, tôi muốn thả họ ra, thả họ về lại thảo nguyên.
“Tôi sẽ thả các người ra.” Tôi nói gọn lỏn. Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Đại Liên Na, tôi cười, bỗng cảm thấy tảng đá trong lòng như đã rơi xuống, nhẹ nhõm hơn rất nhiều. “Cô phải nhận lời tôi, trên thảo nguyên này không còn công chúa Đại Liên Na nữa.”
Hồi lâu sau, Đại Liên Na mới chầm chậm gật đầu. “Tại sao lại thả tôi ra?” Cô ta đột nhiên hỏi.
Tại sao lại thả họ ra? Tự tôi cũng không biết, không quan tâm đến hai người sau lưng nữa, tôi chui ra ngoài, nhảy xuống khỏi xe ngựa.
Cuối cùng tôi đã thả Đại Liên Na đi, ở một thị trấn nhỏ giáp ranh đất Ngõa Lặc. Đối với chuyện bỏ trốn này tôi rất rành rẽ, hiểu rằng càng ở nơi đông người thì càng dễ chạy trốn, hơn nữa tôi còn dặn họ đừng chạy ngay ra thảo nguyên, tốt nhất là đến Ngõa Lặc đi một vòng trước đã, nếu không ngại khổ thì có thể đến Đại Châu ở phía Nam vui chơi, coi như là du lịch công phí đi, tôi sẽ trả tiền.
Lúc tiễn hai người họ, tròng mắt A Nhã Kỳ lại hoe đỏ, nước mắt lưng tròng nhìn tôi, thiếu điều quỳ xuống dập đầu lạy tạ. Đại Liên Na vẫn bình tĩnh, nhưng vẻ m