Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.

hất định đang tức giận thì phải, rồi cười nói: “Đừng nhỏ mọn như vậy, tôi không phải đi cùng với anh sao.” Anh ta không nói gì, lập tức bế tôi lên.
“Tôi nhớ nhà, tôi rất nhớ nhà, hu hu.” Tôi khóc tức tưởi, “Tôi nhớ ba mẹ, tôi nếu ở lại đây, thì tôi sẽ rất lâu rất lâu không gặp được họ, nhưng nếu tôi trở về, tôi không gặp được Thừa Đức, tôi cũng không gặp được anh ta.”
“Đừng nói nữa, ngủ đi!” anh ta hung dữ nói.
“Anh ta nếu sau này làm hoàng đế thì làm sao? Tôi có được vào hậu cung của anh ta hay không? Khỉ thật! Tôi mới không cần dùng chung chồng với người khác, nghĩ thôi đã ngấy lên rồi! Nam Cung Việt, đến lúc đó anh lại tới đón tôi có được không? Nếu anh ta muốn người con gái khác, tôi sẽ bỏ chạy với anh, Thế nào?”
Đúng, đến lúc đó tôi cũng có thể không cần anh ta, nghĩ đến đây tôi lại cười, cười hì hì với “Nam Cung Việt” nói: “Đến lúc đó tôi lại bỏ chạy, ha ha, chúng ta không nói với anh ta.”
“Được, không nói với anh ta.” Anh ta nhẹ giọng nói.
Tôi lúc này mới yên tâm, rúc đầu vào ngực anh ta, thiếp đi.






Lúc mở mắt ra, trong đầu hoàn toàn trống rỗng, hơi cử động một chút đã thấy đau như óc não kết dính lại [giống đậu hủ quá T_T'>. Sao cổ cũng khó chịu thế này nhỉ? Nghiêng đầu sang nhìn mới phát hiện, ra là mình không gối lên gối đầu mà đè lên cánh tay Thừa Đức.
Thừa Đức dường như cũng cảm thấy được cử động của tôi bèn mở mắt ra nhìn, mắt anh vằn đỏ tia máu, liếc qua cũng biết là không được nghỉ ngơi khỏe rồi.
“Tỉnh rồi à?” Anh hỏi, giọng nói khàn khàn.
Hễ gật đầu lại thấy đau nên không muốn động đậy, chỉ “ừ hử” trong họng một tiếng, vốn cũng định nói anh hỏi vớ vẩn quá, nhưng thấy thế lại phải há miệng ra, quả thực là lười quá, nên thôi bỏ đi.
“Tửu phẩm của nàng kém thật đấy.” Thừa Đức nói, đoạn lại nghiêng đầu sang bên kia, thẫn thờ ngắm lên trần phòng.
“Đa tạ đã khen.” Tôi cười đáp.
Hai chúng tôi lặng lẽ nằm đó một lúc, Thừa Đức bỗng hỏi, “Bây giờ nàng buồn lắm à?”
Tôi ưỡn thẳng người dậy nhìn anh, “Hiện giờ thì khó khăn anh mang lại cho em nhiều hơn niềm vui nhiều lắm.”
“Nàng nói là mượn xác đổi hồn, có thật là có chuyện này không?” Thừa Đức lại hỏi.
Mượn xác đổi hồn? Nói vậy cũng không đúng lắm, nhưng tôi cũng chẳng muốn khiến Thừa Đức hiểu lầm thêm, vì bản chất nó suy cho cùng cũng chẳng có gì khác biệt.
“Anh từng gặp công chúa nào như em chưa?” Tôi hỏi.
“Chưa từng gặp qua.” Thừa Đức thấp giọng nói, ngừng một lúc rồi lại hỏi, “Nàng định đi à?”
“… Có thể.” Tôi đáp, lại nằm vật xuống giường.
Thừa Đức bật dậy thật mạnh, khóa chặt tôi xuống giường. Đôi mày anh nhíu lại, trong mắt thoáng lóe lên ánh phẫn nộ, căm hận nói: “Có ta vẫn chưa đủ để nàng ở lại sao?”
Tôi ngắm nhìn mày mắt sâu thẳm của anh, tay vô thức vuốt nhẹ gương mặt ấy, chầm chậm nhắm mắt lại, tay lần theo ngũ quan trên mặt anh, tôi muốn nhớ mãi hình dáng anh vào đầu, khắc vào trong tim, cho dù sau này không còn gặp lại anh nữa, tôi cũng sẽ nhớ tất cả tất cả về anh thật rõ ràng.
Lòng tuy đau nhưng chưa bao giờ bình tĩnh hơn, thậm chí còn cảm thấy bản thân lúc này lý trí đến đáng sợ.
“Tình yêu không thể thay thế tất cả, bắt em đem tất cả để đổi lấy tình yêu của anh, đổi lấy tương lai mà chúng ta không nhìn thấy được, trò cá cược này em không thể chơi.” Tôi buồn rầu nói.
Tay Thừa Đức xiết cánh tay tôi chặt hơn, đau, nhưng không bằng tim đau.
“Vinh Nhi, nàng có tim không?” Thừa Đức rít lên.
Tim? Tôi cười khổ, bây giờ có không đây? Trái tim tôi đã sớm đặt bên chỗ anh, bây giờ còn có tim được nữa hay không?
“Thừa Đức, em rất ích kỷ, em không thể chia sẻ anh cùng với bao nhiêu người con gái khác, cũng chẳng thể thuyết phục bản thân mình mỏi mòn trong cung chờ anh ghé thăm, cái em cần, là toàn bộ con người anh.”
“Ta có thể, có thể chỉ sủng ái mình nàng, không động chạm đến những người khác.”
Tim co thắt dữ dội, nhưng miệng vẫn nở nụ cười, “Em không thể sinh con được, hà hà, anh phải làm sao? Chẳng lẽ anh phải đoạn hậu sao?”
Thừa Đức khựng lại một lúc, rồi hận thù nói: “Không cần nàng sinh con, khắc có người làm chuyện đó.”
Tôi cười nói, “Anh hồ đồ mất rồi? Anh không đụng vào người con gái khác thì sao sinh con được? Nếu sinh con với người khác, sao lại nói chỉ sủng ái mình em?”
“Vinh Nhi, nàng chớ ép ta.”
Ép anh? Tôi cười khổ sở, tôi đang ép anh, vậy ai đang ép tôi đây?
Tôi lặng lẽ nhìn Thừa Đức, sắc mặt anh hơi tái, đầu lông mày vẫn nhăn lại, đôi môi hơi mỏng mím chặt, duy có đôi đồng tử sâu không lường nổi dường như càng sáng hơn bao giờ hết, đang trừng trừng nhìn tôi. Rất lâu sau, vẻ mặt Thừa Đức dần dần giãn ra, tươi cười rạng rỡ, mày mắt bay bổng, khóe môi cong thành một nụ cười tự tin, nói rằng, “Vinh Nhi, nàng nghĩ có thể đi dễ dàng vậy sao? Người ta không muốn thả ra thì không ai dẫn nàng đi được cả.”
Tôi thở dài thật khẽ, lắc lắc đầu, không muốn tranh luận với anh về vấn đề này nữa.
“Hôm qua em có nói anh biết chúng ta xem như là họ hàng thân thích không?” Tôi đột ngột