Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tiên Chanh
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2756 lượt.
hỏi.
Thừa Đức ngẩn người, nghi hoặc nhìn tôi.
Tôi cười nói, “Xem ra em vẫn chưa uống đủ nên quên chưa nói anh biết, bà mẹ quý phi của em là Ngõa Lặc Thánh Đức Đế, ừ, cũng chính là con riêng của hoàng thượng gia gia của anh, nên xét về mặt huyết thống thì, chúng ta được xem là anh em họ.”
Thừa Đức cứng người lại, nhất thời không phản ứng gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm, tôi mỉm cười, lúc tôi nghe thấy tin này chẳng phải cũng có phản ứng như thế sao?
Một hồi lâu sau, Thừa Đức mới tỉnh ra, buồn bã hỏi, “Nàng nói thật ư?”
Tôi gật đầu, nhớ ra lúc chia tay với Nam Cung Việt, anh còn đưa cho tôi một chiếc bạch ngọc ban chỉ, liền vội vã lục tìm trong túi đưa cho Thừa Đức, lúc đó Nam Cung Việt nói là tín vật của Thánh Đức Đế cho bà mẹ quý phi, vốn định giao lại cho mẹ tôi, nhưng giờ chỉ còn cách đưa lại cho tôi.
“Đây là tín vật của mẫu thân em, chắc là đồ vật trong hoàng gia Ngõa Lặc.”
Thừa Đức nhìn tỉ mỉ chiếc ban chỉ, chìm đắm trong suy nghĩ, đột ngột, mắt anh thoáng nét vui mừng và cuồng nhiệt, mừng rỡ hỏi tôi, “Mẫu thân của nàng là Nam Tĩnh?”
Nam Tĩnh? Nam Tĩnh ở đâu ra thế này? Tôi có phần mơ hồ, chẳng phải bà mẹ quý phi tôi được gọi là Hoa Niệm Nô sao?
“Hà, ta điên mất, sao nàng biết được, nàng đâu phải là công chúa Phúc Vinh thật.” Thừa Đức cười nói, hai chân khoắng xuống giường, bắt đầu lượn vòng trong phòng.
Tôi hơi nghệch ra nhìn Thừa Đức, không nghĩ ra là tại sao anh lại có hành động kỳ quặc thế sau khi nghe chuyện này. Hình như là kích động thì phải, có đến nỗi thế không? Hoàng gia vẫn ít chị em họ gì đó à? Không giống Thừa Đức chút nào, bình thường anh vẫn rất bình thản, hiếm khi thấy anh xúc động quá bao giờ, không lẽ thân xác anh cũng bị người khác nhập vào rồi?
Thừa Đức lượn hai vòng trong phòng, đột nhiên ngừng lại nhìn tôi một cách hứng chí rồi nói, “Vinh Nhi, ta có cách rồi.”
“Cách? Cách gì cơ?” Tôi thắc mắc.
Thừa Đức nhanh nhẹn tiến lại giường, đột ngột dùng hai tay kẹp vai tôi lên rồi thoắt chốc đặt xuống đất, mắt thấy đôi chân trần trụi của mình sắp chạm nền nhà lạnh băng đến nơi, tôi hoảng lên quấn hai chân vào người anh, lại ôm chặt cổ anh bằng hai tay, kinh ngạc, “Anh bị bệnh gì thế hả?”
“Một cách có thể khiến nàng thoát khỏi thân phận này.” Thừa Đức hớn hở.
“Thoát ra thế nào?” Nhất thời vẫn chẳng hiểu ra cách anh muốn nói, cứ ngốc nghếch hỏi lại.
Thừa Đức cười nhưng không đáp, ánh mắt lấp lánh, chỉ mặt mày hí hửng nhìn tôi, một lúc sau lại hỏi, “Vinh nhi, gan của nàng có to không?”
Tôi càng bối rối sờ sờ đầu mình, gan của tôi to không à? Câu hỏi này thật khó trả lời quá.
“Ừ… câu hỏi này khá là khó… hì hì… còn phải xem chuyện gì đã.” Tự tôi cũng thấy mình trả lời khá là khéo léo, khà khà.
“Anh nói chung quy là cách gì, nói nhanh lên, đừng có lập lờ nữa.” tôi giục.
Thừa Đức ngoạc mồm ra cười, đáp: “Chúng ta tiến cung tìm gặp lão gia, kể rõ sự tình của mình…”
“Dừng lại!” Tôi kêu lên, dùng tay bịt miệng Thừa Đức, “Anh nói là cách này đó hở?”
Thừa Đức cười cười gật đầu, tôi chỉ còn nước lườm anh một cái, tưởng nói cách gì hay ho lắm, úp mở lâu ơi là lâu thì hóa ra là “khai thật sẽ được khoan hồng”, há chẳng phải là biểu ngữ của cảnh sát nhân dân à? Hơn nữa, tôi vẫn luôn nghĩ là phàm khi quá thật thà khai rõ, e rằng cũng “khoan hồng” không nổi.
“Em không đi!” Tôi lắc đầu, “Thế quá bằng tìm đến cái chết à, cho dù em là cháu ngoại của người thì sao? Không chừng người càng phải giết em để diệt khẩu! Anh có dám chắc người sẽ không thẹn quá hóa giận không? Đến lúc đó e rằng đến anh là nhi tử cũng còn không tha nữa là…”
“Không đâu, nếu đổi lại là người khác thì có thể, nhưng với nàng thì người sẽ không giết!” Thừa Đức đáp rất chắc chắn.
Tôi? Chẳng lẽ tôi đặc biệt hơn người khác? Tôi nhìn Thừa Đức đầy nghi ngại, không nghĩ ra nội tình sự việc.
“Ta còn nghĩ rằng, Châu quốc vì sao lại tặng Chỉ Tang đến đây chứ, thì ra là thế.” Thừa Đức lẩm bẩm.
“Khoan khoan, anh có thể nói rõ hơn một chút được không? Sao em thấy chúng ta nói chuyện thế này hình như có vấn đề thì phải.” Tôi chặn lại.
Thừa Đức cười, ôm tôi ngồi xuống ghế, nhè nhẹ vuốt những lọn tóc rối trên trán tôi, nhìn vết thương nhỏ bên góc, hỏi: “Nàng đã đổi hồn sau khi công chúa Phúc Vinh đập đầu vào cột đúng không?”
Tôi gật đầu, coi như là vậy đi, Phúc Vinh công chúa thật sự bức xúc quá đã đập đầu vào cột, khi tỉnh dậy đã là ý thức của tôi rồi.
“Chẳng trách nàng không nhận ra Chỉ Tang giống ai.” Thừa Đức thấp giọng nói.
“Cô ấy giống ai?” Tôi hỏi.
“Nghe mẫu thân nói, cô ta rất giống một người con gái bên cạnh lão gia thời trẻ - Nam Tĩnh.” Thừa Đức nhẹ nhàng nói.
Nam Tĩnh? Có phải là Nam Tĩnh mà vừa nãy Thừa Đức đã hỏi có phải là mẹ tôi không ấy ư? Sao lại thành ra người bên hoàng thượng rồi? Vậy là sao chứ?
Thừa Đức thấy mặt tôi đầy nét thắc mắc nên giải thích, “Nam Tĩnh này là một nghệ nhân ca vũ của phường ca vũ Phồn Đô, trong một đêm yến tiệc bị lão gia nhắm trúng, đem về trong phủ, về sau lại trợ giúp để lật đổ Thái tử Hàn Kinh lúc ấy. Và khi lão gia m