Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2677 lượt.

tưởng tôi bị thương, vội hỏi:
- Cô...cô nương sao rồi? Sở... Sở Dương.
được đấy, đúng là cô nàng bị nói lắp rồi.
Tôi làm sao á? Ngay cả bản thân tôi cũng chẳng biết mình bị sao nữa, ít nhất thì hiện nay chẳng có biểu hiện gì của bệnh tình, quỷ mới biết cái “thiên kiều dẫn” kia là gì.
NAM CUNG VIệT nghe Y Y hỏi xong, sắc mặt bèn sa sầm lại, không để ý đến Lâm Y Y nữa, ôm tôi đi thẳng vào phòng. Tôi thấy cực kì mất tự nhiên, đâu phải không biết đi đâu, cứ để a ta bế thế này cũng không được, vì thế vào đến phòng 1 cái tôi liền nhoài xuống. Nam Cung Việt thấy tôi như vậy, đột nhiên nói nhỏ 1 câu:
- Cha con nhà họ Giang bị giết, cô ấy không còn chỗ để đi.
Tôi sững ng, hiểu ra Nam Cung Việt đang giải thích với mình vì sao Lâm Y Y lại có mặt ở đây, đoán rằng a sợ tôi hiểu lầm nên vội nói:
- Tôi rất mừng vì gặp cô ấy, thật đấy.
NAM CUNG VIệT liếc mắt nhìn, nét mặt cứ như thể tôi đang nói dối, làm tôi thấy bực bội, bụng nghĩ, Nam Cung Việt ơi là Nam Cung Việt, cái tính kiêu ngạo của a đúng là có từ trong trứng, hết thuốc chữa rồi. Tôi biết chuyện này càng nói càng gây hiểu lầm thế là vội đổi đề tài, hỏi:
- Cha con họ Giang chết rồi? Sao mà chết?
- Bọn họ vừa từ thảo nguyên trở về liền bị người ta diệt khẩu, nếu đoán không lầm thì do Thừa Đức làm.
Tôi giật nảy đôi tay, tấm thảm trong tay lập tức tuột ra, rơi xuống đất.
- không thể nào, khi đó Thừa Đức lúc nào cũng bên cạnh tôi, sao có thể đi giết cha con nhà họ Giang được? – Tôi nói, nhưg trong lòng thì bắt đầu run sợ vì đã tin lời của Nam Cung Việt. Thừa Đức chưa bao giờ nhắc đến chuyện của Giang gia với tôi, là vì nghĩ không nhất thiết phải nói để tôi biết hay căn bản là không muốn cho tôi biết?
- Hắn ta giết ng, còn phải tự mình động tay hay sao? – Nam Cung Việt lạnh lùng nói.
Vừa lúc đó Lâm Y Y mang quần áo đến cho tôi. Cô nàng so với lúc gặp ở đại hội võ lâm đúng là gầy đi không ít. Tôi bất giác thấy chua xót thay cho cô ta. Lâm Y Y thấy tôi vẫn chân trần đứng trên đất, vội kêu tôi lên giường. Tôi thầm nghĩ làm bề trên đúng là được đối đãi khác hẳn, nhớ lại ngày ở nhà họ Giang có khi nào tôi được cô ta đối đãi thế này đâu. Nghĩ đến đây tôi lại liếc trộm sang Nam Cung Việt, không ngờ a cũng đang nhìn mình.
- Y Y, muội ra ngoài canh cửa, không được cho bất cứ ai vào.-NAM CUNG VIệT đột nhiên nói, rồi vứt cho cô nàng 1 thanh kiếm.
Phản ứng đầu tiên của Lâm Y Y là sững người lại, xét cho cùng cũng là 1 cô nàng thông minh nên ngay sau đó cô ta đã hiểu ra, hỏi khẽ:
- Sở Dương bị nội thương?
NAM CUNG VIệT gật đầu. Lâm Y Y nhìn tôi, cái nhìn làm tôi thấy hơi chột dạ, nghĩ bụng mnìh vẫn tung tăng nhảy nhót thế này, nhìn kiểu gì cũng không thấy có vẻ là bị trọng thương. Rồi tiếp đó nghe thấy Lâm Y Y nói với Nam Cung Việt:
-Nam Cungđại ca, huynh yên tâm, muội sẽ ở ngoài bảo vệ 2 ng.
Tôi tặc lưỡi, không biết tiểu thư yểu điệu này sao đột nhiên lại trở nên biết điều thế?
Thấy Nam Cung Việt bước đến giường tôi ngồi với nét mặt nghiêm trọng, tôi đột nhiên nhớ lại nụ cười thâm hiểm của LNC, vội gọi Lâm Y Y đang định cầm kiếm bước ra khỏi cửa lại, hỏi:
- “thiên kiều dẫn” là thuốc độc gì vậy?
Lâm Y Y giật mình, ngoái đầu nhìn tôi vẻ kinh hoàng, rồi quay sang Nam Cung Việt, đôi mắt hạnh nhân trợn tròn lên. Thấy cô ta phản ứng mạnh như vậy, tôi đoán ‘thiên kiều dẫn” này tuyệt đối không đơn giản.
- Sở DƯƠNG, cô nương trúng phhải “thiên kiều dẫn’?- Lâm Y Y ngạc nhiên hỏi.
- Y Y, đi ra ngoài.- Nam Cung Việt nghiêm giọng nói.
Trong lòng tôi càng thêm hoài nghi, vội vỗ vào đầu Nam Cung Việt, không cho a ta trừng mắt với Lâm Y Y nữa.
- không phải doạ trẻ con. – tôi nói rồi quay sang với Lâm Y Y- Đừng đi, Y Y, nói với tôi “thiên kiều dẫn” là gi? Tôi bị trúng phải cái đó, còn bị người ta phong toả chất độc trong huyệt đạo.
Lâm Y Y rón rén nhìn Nam Cung Việt, nghiến răng nói:
- Đó là 1 loại mị dược cực bá đạo, người bị trúng độc trừ phi dùng nội lực ép độc ra ngoài, không thì phải...phải...- mặt cô ta đỏ gay, không nói tiếp nữa. Tôi nhìn dáng vẻ đó biết ngay cô nàng ngượng ngùng không dám nói ra, nhớ đến biểu hiện hôm qua của hoàng thượng cũng biết cô ta nói không phải không có căn cứ.
Tôi liếc nhìn Nam Cung Việt, sắc mặt a rất u tối làm tôi hoảng loạn không biết a sẽ giúp tôi bức độc ra ngoài hay là...
NAM CUNG VIệT nhìn nét mặt của tôi, ánh mắt thoáng qua nét đau khổ, lạnh lùng nói:
- Nàng yên tâm, ta đương nhiên sẽ giúp nàng vận công ép độc ra.
- không được!- lâm y y vội nói-Nam Cungđại ca, tình thế hiện giờ vô cùng nguy hiểm, huynh không thể mạo hiểm như vậy.!
Thấy Lâm Y Y nóng lòng, tôi cũng nhớ lại cảnh Lý Nguyên Chích nôn ra máu khi bứu độc, sự hoài nghi trong lòng càng lớn, chỉ yên lặng nhìn Nam Cung Việt. Nam Cung Việt mỉm cười với tôi, bỏ tay tôi đặt trên gáy của a ta, quay người lại nói với Lâm Y Y:
- Ta biết, muội đi ra đi, nếu vẫn coi ta là đại ca thì giúp ta canh cửa, không cho người khác vào, nếu không thì muội cứ làm theo ý mìh.
Lâm Y Y nghe Nam Cung Việt nói vậy, tròn