Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Cầu Thân

Công Chúa Cầu Thân

Tác giả: Tiên Chanh

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342657

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2657 lượt.

r>Chắc là độc "thiên kiều dẫn" bắt đầu phát tác đây? Tôi cười khổ, bà nó nào có giống mi dược chứ, rõ ràng là độc dược muốn cướp mạng người! Tôi khó khăn lắm mới chịu được cơn đau đầu tiên qua đi, câu đầu tiên nói ra từ cái miệng còn đang run rẩy là:
- Để tôi đi. Tôi muốn đi gặp Nam Cung Việt. Anh ta có thể cứu tôi.
Thừa Đức sững sờ người lại, không nói gì.
- Hay là anh định cứ thế nhìn tôi chết trong vòng tay của mình, hả?- Tôi cười mà hỏi.
Thừa Đức lảo đảo người, cuối cùng cũng nghẹn nói:
- Hắn ở đâu? ta đưa nàng đi.
- Không cần, để tôi xuống, - Tôi nói. - ... Tôi không muốn anh động vào mình nữa.
Dưới tuyết trắng, tầm mắt mù mịt, một người vốn chẳng bao giờ chịu nhớ đường như tôi không ngờ lại tìm được đường đến, nhưng, đến giờliệu còn quay đàu lại được? Vài tiếng trước thôi tôi còn đứng đây cười rồi nói với Nam Cung Việt rằng mình yêu Thừa Đức, nhưng kết quả ngay sau đó ông trời đã cho tôi một cái bạt tai.
Không cần ngoái đầu nhìn, cũng biết Thừa Đức đi theo mình ở đằng xa, tôi có thể cảm nhạn được ánh mắt anh chưa hề rời khỏi lưng mình. Có lẽ anh cũng yêu tôi, chỉ là có điều cái mác "make in Hoang Gia" đã in lên tình yêu của anh quá nhiều. Tôi có thể nhẫn nhịn sự toan tính, nhưng trái tim không rộng đến mức không kì kèo sự phản bội của anh. Tôi không làm được việc đó.
Thất tình thì sao? Phùng Trần Sở Dương tôi không phải loại yếu duối như đàn bà, chỉ càn qua được hôm nay, ngày mai mặt trời vẫn mọc lên như bao ngày, Trái Đất ván quay quanh mặt trời. Vất bà cái tên Thừa Đức đi, không có anh ta thì Phùng Trần Sở Dương tôi vẫn có cuộc sống vô cùng sinh động như thường! Tôi muốn cười thật lớn cổ vũ mình nhưng miệng há ra rồi mà không lôi được một âm thanh nào, cứ ccos lôi thì đến tạn tim phổi cũng đau theo.
Bụng dưới đau thành từng cơn đau đột kích, tôi chỉ hận không cuộn tròn mình lại thành trái bóng được. Sau cùng, khi không còn hơi sức bước thêm một bước nào nữa, tôi đành ngồi thụp xuống tuyết thở dốc. Thừa Đức từ sau lưng chìa tay ra định đỡ tôi dậy mà đến giữa chừng thì sững sờ lại, tôi đã nói rồi, không muốn anh động vào người mình thêm nữa.
Tôi quay đầu lại nhìn Thừa Đức:
- Thừa Đức anh nói xem có phải tôi đang nằm mơ không?
Thừa Đức không đáp lời, tôi cười, xem ra đến anh cũng không mở mắt mà nói dối đk.Nụ cười trên môi tôi nhạt đi, nghe thấy giọng nói lạnh lùng của m cất lên:
- Trước mắt là nơi ở của Nam Cung VIệt anh có thể yên tâm quay về dk. Tôi không muốn anh ấy nhìn thấy anh.
Tay Thừa Đức vẫn sững sờ ở đó, đôi môi mỏng mím chặt đến đường nét của ngũ quan cũng cứng lại theo. Đôi mắt sâu không đáy lại lộ ra vẻ bơ vơ của một đứa trẻ không có chỗ dựa. Tôi không kìm đk lắc đầu, thầm cười m hoa mắt. Thừa Đức sao có thể bơ vơ không có chỗ dựa chứ>? Ánh mắt anh đã có quá nhiều điều, nhiều đến mức tôi nhìn không rõ, cũng không muốn nhìn thêm nữa, nhưng chỉ riêng có cái bơ vơ không có chỗ dựa là không thể có.
Hít 1 hơi dài, tôi cắn chặt răng cố gắng đứng dậy không thèm đoái hoài j đến nét mặt Thừa Đức nữa mà bước từng bước một về phía trước
Nhẹ nhàng mò vào khu nhà Nam Cung Việt ở, đóng cánh cửa sau lưng lại rồi tôi mới trượt theo cánh cửa ngồi sụp xuống đất, trong lòng vui mừng khi chưa kinh động đến Nam Cung Việt. Tôi chỉ ngồi đây 1 lúc, ngồi 1 lúc là đk, đợi Thừa Đức bên ngoài đi rồik tôi sẽ đi ra.
Lại 1 cơn đau dồn đến, tôi cắn chặt môi ngã ra đất, nỗ lực không phát ra tiếng kêu. Không thể kêu, nếu Nam Cung Việt ở trong nhà, với võ công như thế nhất định anh sẽ nghe thấy. Tôi không thể kêu, chịu đựng đi, lúc nãy chẳng phải đã chịu đk đấy sao??
KHó khăn lắm cơn co giật mới dần dịu xuống, chỉ thấy có 1 dòng dung dịch ám ấm từ mũi chảy ra, đưa tay chùi không ngờ lại nhuộm đỏ cả bàn tay. tôi đang sững người nhìn máu trên tay mình thì nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Lâm Y Y cô nương ở phía trước vang lên.
- Sở Dương cô nương làm sao vậy?? - cô ta thấy bộ dạng tôi kinh hoàng hỏi.
Tôi cười đưa tay lên lau máu mũi đang chảy ra, cười nói:
- Y Y, cô nương xem cô nương xinh đến mức làm tôi chảy cả máu mũi rồi.
Tuy mặt đang cười đùa vs Lâm Y Y nhưng trong lòng tôi lại bắt đầu hoảng hốt, hôm này sao thế không biết? Vừa thổ huyết lại vừa chảy máu mũi không lẽ đúng là thất khiếu chảy máu mà chết??
Lâm Y Y vội lôi khăn tay ra lau máu trên ,mặt tôi, nhưng máu mũi vẫn chảy ra không ngừng, giống như ăn phải nhân sầm ngàn năm vậy, lau thế nào cung~ không hết. Lâm Y Y hoảng quá vội lớn tiếng gọi Nam Cung Việt. Cô nàng ngốc nghếch này làm tôi sợ hãi, cuống cuồng vươn tay bịt miệng cô ta lại.
- Đừng gọi! Đừng gọi! - mà quên mất rằng tay m đang dính đầy máu,bịt lên 1 cái làm nhem nhuốc cả gương mặt của Y Y.
Lâm Y Y rõ ràng sững người lại sau đó ngớ ra nhìn tay tôi ,tôi lại càng thấy ngại hơn vội cười nói:
- XIn lỗi, xin lỗi, tôi không cố ý!
Sắc mặt Lâm Y Y trắng bệch ra, đưa tay lau mặt, sau đó nhìn lại tay m, sắc mặt càng trắng hơn, chỉ tí nữa là trắng bằng tuyết trên mặt đất. Tôi thầm kêu xong rồi, cô ta có khi nào mắc bệnh sạch sẽ quá m