Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342291

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2291 lượt.

c kín, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn như bàn tay, con ngươi trong suốt như suối, điềm đạm đáng yêu.
Từ sau khi Ngô Sung Viện chết, Hoàng đế hạ lệnh xây Thù Ly cung rộng hơn, làm thêm một chủ điện cho Diệu Dương. Nàng mỗi lần đều lấy lý do sợ tối, chạy đến chỗ Thượng Quan Mạn, Thượng Quan Mạn không khỏi cười, vén một góc thảm gấm, nói: "Đến đây đi."
Diệu Dương vui rạo rực cởi vớ lên giường, ném thảm gấm chui vào trong chăn gấm. Dưới đèn vàng, thấy được cuốn sách trong tay Thượng Quan Mạn, chữ nhỏ li ti, nàng có vài tia hâm mộ: "Tỷ tỷ biết thật nhiều chữ, dạy muội mấy bài thơ đi."
Nàng cười hỏi: "Muội muốn học thơ gì?"
Diệu Dương nhất thời ửng đỏ đầy mặt: "Muội nhớ từng nghe mấy câu, yểu điệu thục nữ, quân tử hiếu cầu..." Sóng mắt nàng lưu động, ánh mắt ẩn tình, nhẹ giọng than thở: "Tỷ tỷ, thật là đẹp."
Thượng Quan Mạn quái lạ, cô nàng này động tình với người nào sao, trong đầu còn chưa nghĩ thông, Diệu Dương lôi kéo tay áo nàng năn nỉ: "Tỷ tỷ, chính là như vậy." Nàng gấp sách khoác áo tựa tại trên vách hoa bên giường, bóng đêm yên lặng, đánh vào trên hai ngón tay, phát ra lam dày, nàng khẽ mỉm cười: "Cái này chắc muội sẽ thích, nguyên là ngữ điệu tưởng nhớ của một vị nam tử xuất chinh bên ngoài nói với người ấy... Lúc tử sinh hay khi cách biệt, Chẳng bỏ nhau lời quyết thệ rồi. Cầm tay nàng hẹn mấy lời: "Sống bên nhau mãi đến khi bạc đầu"[1'> ..." Nàng dừng một chút, cụp lông mi xuống, dưới mí mắt như bóng bướm, nàng nhẹ nhàng chống cuốn sách vào cằm: "Động tình nhất thời tuy đẹp, nơi nào bì được cả đời gần nhau."
Nàng đã từng hy vọng xa vời, nhưng hắn cuối cùng bỏ quên nàng.
Lửa lòng "xẹt" một tiếng, bùm bụp vang dội, nàng đột nhiên hồi thần, nói: "Muội còn muốn nghe cái gì." Xoay mắt lại đã thấy Diệu Dương nắm ống tay áo của nàng say sưa đi vào giấc mộng. Ánh đèn chiếu khuôn mặt xinh đẹp của Diệu Dương, thấy một luồng hương vị ngọt ngào bên mép.
Nàng khe khẽ thở dài, rốt cuộc vẫn là trẻ con.
Ngày thứ hai quả nhiên là náo nhiệt, gánh hát trong Lê Viên y y nha nha hát một ngày. Tất cả các cung tặng đào mừng thọ mì thọ. Hoàng đế đãi tiệc, tự mình dặn dò ngự thiện phòng nấu mì Ngân Ti Đào. Thượng Quan Mạn và Diệu Dương sóng vai ngồi ở vị trí người chủ trì, Chiêu Dương cũng chỉ được an bài ở dưới, tựa như phượng hoàng con (ví với tuổi trẻ tài cao) giương cánh, tỏ rõ mới ra đời. Tựa như đang tuyên cáo, Lâm Quan Đế Cơ từng bị gọi Vô Danh kia, giờ đây, quý không bì được. Nhu Phi và Cố Sung Viện cười xinh đẹp, Hà Hoàng hậu ngồi thẳng phượng tọa, bên mép chứa cười, mà trong mắt cũng không có ý cười.
Tiệc tới một nửa, mọi người đều say. Chiêu Dương nhìn quanh tiệc, chắc là tìm kiếm Hách Liên Du. Lan Tịch vội vã đến từ đám người, nói nhỏ ở bên tai nàng chốc lát. Chiêu Dương ngưng cười, chán đến chết nói chuyện với một Đế Cơ bên cạnh.
Lại nghe giọng nói ôn hoà hiền hậu của Hà Hoàng hậu, nguyên là nói đến hôn sự của Chiêu Dương và Hách Liên Du: "Bản cung và quan gia đã bàn bạc, cuối tháng mười lăm là ngày hoàng đạo. Liền chọn ngày này làm hôn sự, vì Tử Thanh là hoàng tử Cổ Hạ, hai nước kết thân không thể thất lễ. Tử Thanh ở triều ta mấy năm, cũng coi là nửa đứa con trai, đại hôn này tất nhiên phải thật tráng lệ xứng với vẻ tôn quý..."
Hà Hoàng hậu vẫn còn dư uy. Hách Liên Du còn là hồng nhân trước mặt Thánh thượng. Cường cường thành thân. Nội tâm chúng phi tần xung đột, liên tiếp phụ họa.
Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng xoay đầu, đảo qua ở trong tiệc, lại không thấy Hoa Dương.
Chỗ ngồi của hoàng tử phò mã ngược lại náo nhiệt, thái tử ra ngoài không nói lời nào. Mọi người ăn uống linh đình, say sưa tràn trề cỡ nào. Đưa mắt nhìn lên, Thất hoàng tử tựa như không có ở chỗ ngồi. Thượng Quan Mạn khẽ cau mày, chuyển mắt chỉ thấy Tạ Quý Phi khẽ mỉm cười, nói chuyện với phi tần bên cạnh.
Nghe nói Tạ Quý Phi từng vài lần muốn xin Hoàng đế tứ hôn, Hoa Dương đều lấy cái chết uy hiếp, mới khiến Tạ Quý Phi bỏ đi ý niệm. Nhưng vì sao Hoa Dương không muốn lấy chồng, chẳng lẽ trong lòng có người, chỉ là đang đợi thời cơ sao... Thù Nhi nhỏ giọng tới bên người, nhẹ bẩm bên tai nàng: "Điện hạ, có người cầu kiến."
Nàng khẽ cau mày: "Không phải chuyện khẩn yếu đuổi đi là được." Thù Nhi thấp nói: "Nô tỳ có hỏi, hắn cái gì cũng không nói, chỉ bảo nô tỳ giao cho Điện hạ cái này." Nàng nhìn hai bên, hai tay nhét vào tay áo Thượng Quan Mạn, không tiếng động lui xuống.
Khắp mọi nơi cũng không người chú ý nàng, trong ánh đèn mở ra tờ giấy nhìn lên, mấy chữ rõ ràng nhảy vào mi mắt:
Gặp ở rừng hoa.
Pháo hoa chợt nổi lên trong bầu trời đêm, thay phiên nở rộ thật đẹp trong tiếng kêu của nữ nhân, ánh đỏ nửa bầu trời. Bóng trên giấy chớp tắt, một chữ "Thanh" như ẩn như hiện trong bóng đêm.
Tim đột nhiên nhảy dồn dập, như có dây mây quấn quanh co trên cổ, khó có thể hô hấp. Mặt nàng không chút thay đổi ngồi thẳng trên ghế, thẩn thờ nhìn hoa lộ trong chén. Diệu Dương ở một bên nhỏ giọng năn nỉ: "Tỷ tỷ, muội muốn đến phía sau gánh hát xem một chút."
Nàng thất thần đáp ứng. Diệu Dương nhảy cẫng, đợi nàng hồi