Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342282
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.
n thiết hơn thăm hỏi đường hoàng của các hoàng tử khác, thở dài thật thấp: "Hai vị Điện hạ cũng đang muốn vào, vậy Đại nhân cùng theo lão nô đến đây đi."
Hách Liên Du rất ngoài ý muốn, nghe vậy nhìn sang, Thượng Quan Mạn cũng đúng lúc xoay người lại. Bốn mắt nhìn nhau, lại nhàn nhạt bỏ qua một bên. Ngược lại Hách Liên Du thấy trang phục nàng, hơi ngẩn ra.
Thượng Quan Mạn khách khí xa lạ gật đầu với hắn.
Tào Đức dẫn ba người vào buồng lò sưởi, cũng chỉ để cho ba người cách rèm nhìn vào trong, nhẹ nói: "Thánh thượng ngủ rất ngon, ba vị chủ tử liền yên tâm đi."
Bên trong rèm cũng vẻn vẹn trông thấy màn màu đen rủ xuống đất, che kín nửa thân hình Hoàng đế. Sương trắng lượn lờ trong lò hương, mùi thuốc nồng đậm xông vào mũi. Nhu Phi chiếu cố một ngày, đã mệt mỏi, được đỡ đến bên cạnh nghỉ ngơi. Trong điện chỉ mình Hoàng đế. Diệu Dương chen đến đằng trước, Hách Liên Du đứng ở sau lưng. Ba người gom lại một chỗ, liền thấy địa phương nhỏ đi. Nàng khẽ ngẩng đầu, lại đụng trước ngực hắn, búi tóc run rẩy. Nàng đưa mắt lên nhìn, cùng hơi thở ấm áp nhào tới trong điện, chỉ cảm thấy trên má nóng lên. Hắn lạnh nhạt liếc nhìn nàng, rút lui thân nhường ra đường đi.
Trong điện sáng như ban ngày chiếu vẻ mặt lạnh lùng của hắn. Chỉ nhìn từ xa thôi, lại khiến gương mặt Thượng Quan Mạn nóng như lửa đốt, chợt cảm thấy mấy phần buồn cười. Điều chỉnh thần sắc đưa hộp đựng thức ăn lên. Tào Đức yên lặng chuyển giao nội thị: "Thả vào trong lò che, Thánh thượng tỉnh dậy, cho người bưng lên." Hắn cố ý nói như vậy, cũng khiến Thượng Quan Mạn cảm tạ trong lòng.
Lại nghe một tiếng ho khan trong điện: "Người nào ở bên ngoài?"
Tào Đức cả kinh: "Thánh thượng tỉnh!" Vén rèm liền đi vào bên trong phòng, Thượng Quan Mạn theo đuôi mà vào, chỉ nghe Tào Đức thấp giọng hỏi: "Thánh thượng có gì phân phó."
Thanh âm Hoàng đế mang khàn khàn: "Trong miệng vô vị, Trẫm đói bụng."
Tào Đức liếc mắt nhìn Thượng Quan Mạn thật nhanh: "Lâm Quan Điện hạ mang theo cháo trắng, Thánh thượng muốn uống một chén không?"
Hoàng đế hỗn loạn "uh" một tiếng không nói thêm gì nữa.
Sớm có nội thị dùng chén vạn hoa đựng, trong chén cháo trắng bóng loáng, mùi thơm ngào ngạt, nàng một tay nhận lấy: "Để ta." Ngồi xuống ở ghế con bên giường, nghiêng thân dùng muỗng sứ múc đưa tới bên mép Hoàng đế. Mặt mày ông đều là hình dáng nguội lạnh, khóe mắt có vết nhăn mỏng, dấu vết năm tháng lưu lại. Nàng đang ở gần, khoảng cách gần như vậy, khiến cho nàng sinh ra vài tia hoảng hốt không thành thật. Hơi thở Hoàng đế mỏng dài, nàng lên tiếng gọi khẽ: "Phụ hoàng."
Hoàng đế "uh" một tiếng, tròng mắt như có như không mở ra, chỉ thấy một người con gái áo trắng mặt đẹp ngồi ở bên người, nhớ về hình ảnh tươi đẹp trong trí nhớ. Ông đột ngột nặng nề cầm cổ tay của nàng, thật chặt, nắm chặt thật thần kỳ. Trong mắt của ông như si như ảo, đôi môi mở ra, từ trong miệng phun ra thật nhỏ: "Lưu Cẩn."
Thân thể Thượng Quan Mạn đột nhiên thoáng một cái, bị ông nặng nề cầm, cũng không dám động, bản năng nhìn chung quanh. Diệu Dương chỉ kinh sợ đứng ở một bên. Tào Đức cũng đoán không kịp, vội kêu nhỏ: "Thánh thượng." Lại thấy Hách Liên Du chắp tay đứng ở phía sau rèm, châu bể đung đưa, ánh sáng trắng rực rỡ xẹt qua mặt mày thâm thuý của hắn, chợt thấy sát ý như kiếm trong mắt hắn. Nàng bị hù dọa mãnh liệt ra một thân mồ hôi lạnh, nhìn lại lần nữa, hắn đã tiến bước vào điện. Hoàng đế nắm cổ tay của nàng gắt gao không thả, hắn chậm rãi che mu bàn tay Hoàng đế, ghé vào bên tai Hoàng đế nhỏ giọng kêu lên: "Thánh thượng." Thanh âm vừa thấp vừa trầm, trầm ổn ấm áp, chỉ sợ quấy rầy ông. Ngực nàng vẫn đập thình thịch không ngừng, cũng thở phào nhẹ nhỏm, thì ra là nhìn lầm.
Không khỏi cũng kêu: "Phụ hoàng."
Nơi cổ họng Hoàng đế trầm trầm một tiếng, làm như thanh tỉnh, nhìn Thượng Quan Mạn hồi lâu, mới đè cổ họng mở miệng: "Là con." Tay lại chậm rãi buông lỏng ra.
Nàng vội đáp: "Là nhi thần."
Tào Đức cười nói: "Thánh thượng nằm mơ rồi, Lâm Quan Điện hạ đút ngài ăn cháo."
Thần sắc Hoàng đế tuy là mệt mỏi, ánh mắt vẫn sắc bén, chậm rãi quét qua mấy người, mới nói: "Tử Thanh cũng tới à." Hách Liên Du cũng chỉ nói một tiếng thật nhỏ: "Vâng"
Đột nhiên liền thấy ban đêm ấm lên. Trong buồng lò sưởi ánh đèn nhu hòa, ấm áp hương nhang, khép tại trên mặt chỉ cảm thấy ấm nhu, khiến cho nàng nhớ tới mỗi đêm 30, nàng và mẫu thân cùng mấy vị cô cô trong Thù Ly điện cùng nhau thức đêm. Cố Sung Viện và các cô cô vừa thêu vừa nói chuyện. Trong điện vô cùng ấm áp, chiếu bão tuyết bay tán loạn ngoài cửa sổ, nhìn theo chỉ màu sắc thái sặc sỡ, chỉ cảm thấy ánh sáng rực rỡ. Đáng tiếc là không bao lâu, Hà Hoàng hậu ban thưởng rượu độc, nhóm cô cô đi chết thì chết, cũng chỉ còn lại một mình La cô.
Nàng cúi đầu múc cháo đút tới bên mép Hoàng đế, Hoàng đế nhấp một hớp xoay mặt liền nói chuyện với Hách Liên Du. Hắn ngồi ở chỗ đó, màn màu đen chiếu hoa văn phức tạp trên mặt hắn, vẻ mặt ôn hoà sinh động, nụ cười chói mắt mê người, cực kỳ giống một nhi tử hiếu thuận hầu hạ dưới gối.
Tình