Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342285

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2285 lượt.

òng, bảo La cô đưa Cố Sung Viện trở về trước, một mình đi tìm. Chỉ thấy một người cuộn tròn trên thềm đá, hai tay nặng nề che mặt, run lẩy bẩy. Trên vạt áo thêu rồng lửa hoa bạc mây màu, trừ thái tử còn có thể là ai, không khỏi nói: "Tam ca, sao người ở nơi này?"
Thái tử ngoảnh mặt làm ngơ, thân thể run rẩy không ngừng, chỉ nâng mặt lên không nói.
Thượng Quan hết cách, lên tiếng gọi: "Tam ca." Khom người đập đầu vai hắn. Chợt một trận gió thổi trúng váy dài tung bay, nàng đột nhiên quay mặt đi, chỉ thấy một người đứng chắp tay dưới tàng cây, vạt áo xanh bay bay, hình mây thêu kim tuyến ở trên giống như từng ngôi sao vỡ. Nàng chậm rãi đứng thẳng thân thể.
Bước nhanh tiến lên, giơ tay liền đánh: "Ngươi làm gì Tam ca?"
Bàn tay trắng nõn khó khăn dừng lại bên mặt hắn. Hắn bóp chặt cổ tay nàng, trong mắt không thấy gợn sóng, chẳng qua là tĩnh mịch: "Nàng thật che chở hắn."
Nàng lại không dám nhìn thẳng, rút tay về, trong đầu đột nhiên chợt lóe, bật thốt lên: "Là ngươi!" Nàng ngẩng mặt, sáng quắc nhìn gần: "Lấy thế lực của ngươi ở trong cung này, biết được chuyện của hai người họ cũng không khó."
Trong đầu nàng đột nhiên rõ ràng: "Lúc lấy ngọc tỷ ta từng thấy ngươi, Thái Tử Phi lật đổ Tứ ca thuận lợi như thế, nhất định là có người ở sau lưng tương trợ. Đầu tiên là Tứ ca, rồi đến Thất ca, kế tiếp là người nào?"
Ánh mắt nàng như kiếm bén: "Tam ca sao?"
Nàng cảm thấy sợ, sợ suy đoán của mình là sự thật. Suy đoán kia chạy dọc theo sóng lưng, khiến nàng cảm thấy sợ hãi vô biên. Nhưng nàng cuối cùng không chịu lộ ra mềm yếu, một đôi con ngươi trong trẻo lạnh lùng, hung dữ nhìn hắn: "Hách Liên Du, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?"
Thế nhưng hắn lại là mỉm cười: "Nàng có thể nhớ, ta thật rất cao hứng."
Nàng bỗng nhiên không lên tiếng.
Vẻ mặt hắn khác với dĩ vãng, bóng đêm quá đen tối, khép hình dáng hắn nhu hoà lại, thanh âm trầm trầm của hắn vang ở tai bên, dường như đang cười: "Mạn nhi, nếu một ngày chúng ta gặp nhau trong chiến tranh, nàng sẽ vì hắn mà giết ta?"
Nàng hoảng loạn, cũng là bên ngoài mạnh bên trong yếu: "Nếu ngươi tổn thương hắn, ta thật sẽ giết ngươi."
Hắn cười nhạt, như đóa hoa sen ở trong bóng đêm vắng vẻ: "Ta cũng đoán vậy."
Hai người không tiếp tục đối thoại, hắn âm thầm rời đi.
Diệu Dương nguyên đã một mình trở về Thù Ly cung. La cô chỉ sợ sinh nhật Thượng Quan Mạn xuất hiện máu tanh nên canh cánh trong lòng, an ủi: "Điện hạ, Hoa Dương Điện hạ đụng cột chết thì đã qua giờ Tý, không sao đâu."
Thượng Quan Mạn chỉ nói không sao, thúc giục La cô đi ngủ.
Diệu Dương không biết chuyện như thế nào, cảm giác ra không khí trong điện, liền ngồi im lặng ở trên giường, bất ngờ lại nói: "Đây là cái gì?" Dưới giường chợt mơ hồ thấy hộp gấm có hoa văn dây dưa ở một góc, chẳng biết sao ngã rơi xuống đất. Nghĩ cho dù rơi chắc cũng không hư nên Diệu Dương chân không xuống giường nhặt lên. Đúng là một hộp gấm, hào hứng mở ra xem, nhất thời thất vọng: "Còn tưởng là gì, hóa ra chỉ là cuốn sách cũ." Tiện tay liền ném sang một bên.
Thượng Quan Mạn đang muốn thổi đèn đi ngủ nghe vậy không khỏi cười: "Hôm qua còn quấn ta học thơ, hôm nay xem sách lại trốn như rắn." Cũng không nhìn liền nhặt lên, Diệu Dương lầm bầm: "Sách kia rách như thế, khẳng định không có gì hay."
Lơ đãng nhìn qua bìa sách, quả thật là vô cùng cũ rách, đoán là thập niên rất xưa, trang sách đã sớm ố vàng. Diệu Dương mới vừa quăng, đã có mấy tờ tróc ra rơi xuống. Những chữ viết kia rõ ràng đụng vào tầm mắt, khiến cho nàng nhất thời kích động tay chân luống cuống.
"Đây chẳng lẽ là..." Sách dạy đánh cờ 《Cửu Trương Ky》 đã thất truyền sao?
Sách này là tâm huyết của kỳ thủ mấy đời nối nhau làm thành, một thời từng vì nó đưa tới đoạn phân tranh máu tanh, từ đó không còn tung tích. Hoàng đế mấy lần phái người đi tìm cũng không tìm được, không ngờ lại xuất hiện tại nơi này.
Diệu Dương lấy làm lạ hỏi: "Chắc là quà tặng sinh nhật, tỷ tỷ thấy thích vậy, người nọ cũng cực kỳ lợi hại."
Nàng không yên lòng đáp một tiếng, tối nay trừ ba người bọn họ, cũng không có người khác tới, là ai đưa, cũng không khó đoán ra.
Diệu Dương một mực líu ríu bên tai, thanh âm nàng thanh thuý, vốn là dễ nghe như chim hoàng oanh, ngày hôm nay lại thật om sòm. Vất vả lắm mới đợi đến lúc nàng ngủ, mắt Thượng Quan Mạn đã muốn mất ngủ luôn rồi.
Trong bóng đêm ánh mắt của hắn hiện lên, làm như một cái chuỳ nặng, đánh vào nội tâm co giật đau đớn.
Nàng khẩn cấp muốn tìm chỗ hẻo lánh để cho mình bình tĩnh. Tường dầy cộm nặng nề ầm dời đi, từ khi mật đạo bị huỷ đến nay nàng mới bước vào nơi này lần nữa. Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh hoảng, mật đạo này tựa như giấc mộng chết non của nàng, không muốn đối mặt, chỉ muốn đem nó đặt tại tầng dưới cùng nhất. Ở mỗi thời điểm cô tịch không chỗ nương tựa, nó lại nổi lên, hành hạ màu máu đầm đìa, vẫn là không thể quên được, tựa như hôm nay nàng lại bước vào nơi này.
Quả thật sập xuống. Đường đi thông ra bên ngoài cung đất đá xốc xếch xếp hợp lý, ngọn đèn dầu đổ nát trộn lẫn trong bùn đất.