Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2284 lượt.
Trong đường ngầm đen nhánh khó phân biệt, thỉnh thoảng một chút ánh lửa linh tinh, cũng chỉ đến từ nến hoa sen trên tay nàng.
Nàng không đành lòng nhìn lại, xoay người đi nơi khác, lại thấy một cái cửa đá với bốn con thú đá chiếm cứ đối nhau. Trung gian có một bàn quay, chi chít như sao trên trời, bố cục cực kỳ giống bàn cờ.
Nàng cau mày, lúc trước cũng chưa gặp qua cửa này, chẳng lẽ đường ngầm sụp đổ, thay đổi bố cục bên trong sao? Lại đưa tới chút tò mò của nàng, ngưng mắt nhìn, đồ án này đã thấy trên quyển sách mà dược tiền lão nhân tặng.
Cũng bởi vì hứng thú, nàng đối với sách kia đã sớm đọc nhiều nên thuộc, mà nàng cực kỳ thông minh, bởi vì từ nhỏ đánh cờ, tìm hiểu cơ quan cũng không tính việc khó. Thậm chí trò giỏi hơn thầy, lúc nhàn hạ tự vẽ chút cơ quan, tự chơi một mình, cơ quan nho nhỏ tự nhiên không cản trở được nàng.
Cửa đá ầm ầm một tiếng mở ra, theo thềm đi xuống, đi vào một phòng, đập vào mắt là tấm bình phong sơn đen khảm ngọc trai cùng bảo thạch. Phía sau rộng mở trong sáng. Giường lớn bằng gỗ tử đàn có lối vào hình tròn hiện ra phía bên trái trước mắt. Tủ khắc hình rồng vàng đừa giỡn với viên châu đứng thẳng. Đối diện tường là bàn trang điểm khảm hoa văn phượng hoàng. Trung ương là một cái lò, giá áo gỗ tử đàn, bình sứ ngọc như ý trên tụ kệ. Thảm lông cừu đỏ trải trên đất. Mặt tường phía bàn trang điểm còn đặt một cái giường thấp, an bài bàn trà nhỏ và bàn cờ, trên bàn treo một bức tranh mỹ nhân.
Cô gái trong tranh áo trắng thanh khiết, xoay mắt thản nhiên cười, hoa thụ sau lưng loạn đỏ như mưa, một khắc khuynh thành.
Thơ ghi: "Đôi mày yêu kiều tựa ngọn núi vắt ngang. Làn tóc xanh mềm mại nhuốm nồng khói xuân." nguyên tuyệt không giả.
Thượng Quan Mạn than thở trong lòng, từng gặp qua sắc đẹp tất cả hậu cung, vẫn cảm giác không bì kịp một phần của cô gái này. Cho dù Chiêu Dương, cũng cảm thấy chán nản thất sắc.
Bên trong phòng này trang sức xa hoa, không nhiễm trần thế. Tổng quan nhìn ra chính là khuê các của nữ tử, trên bàn trang điểm có một cái lược ngà khảm bảo thạch, chạm tay lạnh như băng. Nếu không phải tranh kia bởi vì thời gian đã lâu sớm hơi ố vàng, lò vắng lạnh, nàng đã cho là vào nhầm phòng.
Nhìn kỹ mặt mày mỹ nhân trong tranh, chỉ cảm thấy nhìn quen mắt, nhưng không nhớ nổi đã gặp qua ở nơi nào.
Xoay người chỉ thấy bóng người soi rõ trong gương đồng, chiếu ra mặt mày như vẽ của nàng. Nàng đột nhiên chợt hiểu, người này, cực kỳ giống Nhu Phi, không, là Nhu Phi cực kỳ giống nàng ta.
Trong lòng sóng trắng vỗ bờ, nàng khiếp sợ dị thường, chỉ vì lơ đãng nhìn thấy một bí mật. Vạn chữ dày đặc sắp hàng trên màn gấm, thế gian duy nhất chỉ có một người có thể dùng, màu vàng sáng trên giường, không khỏi chỉ hướng đến quân chủ cao nhất kia.
Nàng nhẹ giọng chê cười, hiểu ra vì sao mới gặp gỡ Nhu Phi đã cảm thấy nhìn quen mắt. Bây giờ nhìn lại, mặt mày tinh xảo của người trong kính kia, có vài tia hẳn là hết sức giống Nhu Phi.
Không trách được, sủng ái của Hoàng đế với Chiêu Dương thịnh lâu không suy, càng thêm yêu đối với Nhu Phi. Đối với nàng, cũng không phải là bởi vì thương yêu Cố Sung Viện, mà là, vẻ đẹp của nàng, tướng mạo của nàng, khiến cho Hoàng đế nhớ lại người trong bức họa.
Thì ra là như vậy.
Nàng nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, đủ loại tâm tình lần lượt thay đổi gom về một chỗ. Nàng cười loạn run rẩy một mình trong phòng đá không người đó.
Nếu Cố Sung Viện biết, nhất định rất thương tâm. Tình nghĩa nhiều năm, thì ra chỉ vì một nữ nhân, không phải là bà, không phải Hà Hoàng hậu, cũng không là Nhu Phi. Các nàng, bất quá chỉ là bóng dáng của nàng ta.
Chợt nghe ầm ầm một tiếng, làm như cửa đá khép mở, nàng vội thổi đèn trốn vào trong tủ.
Chỉ nghe thanh âm già nua lanh lảnh: "Thánh thượng, người cẩn thận dưới chân."
Thân thể nàng căng thẳng.
Xuyên thấu qua khe hở, quả là Tào Đức đỡ Hoàng đế từ sau tấm bình ra ngoài. Hoàng đế một bộ quần áo vàng sáng níu lấy Tào Đức bước chân tập tễnh. Tào Đức một tay vừa cầm đèn vừa khuyên nhủ: "Thánh thượng, cẩn thận long thể."
Chắc là quân vương trong ngày thường luôn cao cao tại thượng, chưa bao giờ nhìn thẳng ông. Tào Đức thắp sáng đèn cung đình, chợt bên trong phòng sáng như ban ngày, thấy rõ tóc hoa râm hai bên tai Hoàng đế, nghiêng người ngồi trên ghế con ở trước bàn trang điểm, lưng lại thấy còng xuống.
Thanh âm Hoàng đế mệt mỏi: "Không sao, trẫm ở chỗ này yên lặng một chút."
Tào Đức bất đắc dĩ, khoác áo cho ông, không tiếng động thối lui đến sau bình.
Bên trong phòng chỉ còn lại một mình Hoàng đế, ánh mắt của ông tĩnh mịch, nhìn chằm chằm mỹ nhân đối diện hồi lâu không nói.
Nàng bỗng nhiên nhớ tới một câu,
Tựa như sao không phải đêm qua, Vì ai sương gió đứng giữa trời
Hoàng đế thế này, nàng nhìn rõ trong lòng ông đầy ý sầu.
Một canh giờ qua đi, nàng ở trong tủ tay chân tê dại. Hoàng đế không nói một lời, chỉ nhìn bức họa xuất thần. Ngọn đèn dầu chập chờn, ông cuối cùng nói nhỏ một câu: "Đây là báo ứng của ta. Ta phụ nàng, nàng liền trừng phạt ta với ôn