Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342276

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2276 lượt.

ồ, chỉ nghe bà không ngừng cười dặn dò: "Là người sắp xuất giá rồi, không được tùy tính, nghe nói trong nhà Phò mã có một mẹ già, không thể dựa vào thân phận Đế Cơ, phải hòa khí gần gũi cùng lão phụ nhân. Nếu như Phò mã thương con, đó là quá tốt." Bà bỗng thở dài: "Con ta có thể có hôm nay, vi nương trong cung không tính là chịu đựng vô ích..."
Nàng vẫn không nhúc nhích.
Cửa phòng lặng yên không một tiếng động mở ra, hỉ nương bên trong phòng cũng rất nhanh không tiếng động bị đuổi đi ra ngoài. Nàng vẫn trầm tư, không ngờ khăn cưới lại được mở ra không báo trước chút nào. Ánh nến một bên dồn dập, mênh mông rơi vào trên mặt trắng nõn, dường như không thấy nửa phần sắc vui mừng, trăng sáng soi trong bóng đêm, nét xinh đẹp không có nửa phần nhiệt tình.
Ánh sáng mạnh đánh vào đáy mắt, tia sáng đâm vào dưới mắt trắng một mảnh, nàng bất giác nghiêng đầu.
Người nọ cũng không nói chuyện, chỉ tới bên cạnh bàn, châm rượu hợp tú, từng dòng nhỏ chảy ra, đánh vào vách ly, phát ra âm tiếng chát chúa.
Nàng mới chậm rãi mở mắt ra, liền thấy một thân ảnh thon dài màu đỏ đứng ở cạnh bàn rót rượu, đèn đóm leo lét ở bên trong. Chợt cảm thấy hai mắt tỏa sáng, ánh nến bên trong phòng lóe lên, chiếu lầu đỏ chói lọi. Chỉ thấy người nọ da thịt như ngọc, màu tóc tựa như mực, hỉ phục màu đỏ như một đám mây màu xao động trên môi hơi vểnh của người đó.
Nàng nhất thời kinh hãi quên cả cử động, hai mắt trợn tròn cũng chỉ khạc ra mấy từ: "Hách Liên Du, ngươi!"
Lại thấy Hách Liên Du cười như không cười quay đầu, mắt màu lam như lưu ly tinh khiết trong suốt rơi vào trên người nàng. Một hồi lâu, hắn hơi nhướng mày: "Thế nào, rất ngoài ý muốn?"
Nàng chỉ hung hăng nhìn thẳng hắn: "Đưa ta trở về."
Trên mặt hắn chỉ có bình tĩnh: "Sắc trời đã tối rồi, trong Phạm phủ chỉ sợ cũng đã đi ngủ, nếu Điện hạ nhất quyết muốn đi, ta bảo người đưa nàng qua."
Hắn quay đầu muốn gọi người.
Nếu ván đã đóng thuyền, mình nàng kiên trì chẳng phải càng tăng thêm trò cười, nàng tức khí quay đầu: "Không cần."
Trên mặt hắn chỉ có nụ cười ý vị sâu xa.
Nàng ngồi ở chỗ đó không nhúc nhích, hai tròng mắt chứa run sợ, không hề chớp mắt dõi theo hắn.
Chuyện hôm nay, rõ ràng là hắn âm thầm động tay chân, nhưng hắn ném lại thế lực dòng họ Hà Hoàng hậu không muốn, lại đổi nàng tới nơi này, tại sao?
Xét tính tình của hắn, nếu là chuyện không có lợi, hắn nhất định sẽ không làm.
Nếu nói lợi thế duy nhất trong tay nàng hiện tại, chính là Hoàng đế bảo nàng vẽ tấm bản đồ kia, chẳng lẽ... Không, nàng lắc đầu, lúc ấy trong điện chỉ có nàng và Hoàng đế, hắn không thể nào biết được, như vậy? Nàng không nhịn được cau mày.
"Suy nghĩ ra chưa?"
Thanh âm bỗng nhiên vang ở bên tai, nàng cả kinh thân thể run lên. Lúc này mới phát hiện ánh nến bên trong phòng đã bị hắn dập tắt hơn phân nửa, duy còn dư lại một đôi nến đỏ lẳng lặng đốt. Ánh nến chuyển mềm, chiếu hỉ phục trên người hắn, chỉ cảm thấy làm như muôn hồng nghìn tía, xuân sắc vô biên. Hương bạc hà quen thuộc trên người hắn di động trong rèm gấm đỏ, dường như mặt mình cũng nhiễm đỏ. Nàng không nhịn được cũng có chút nóng, hắn đưa ly rượu qua, trong ánh mờ nhìn thấy ngón tay thon dài trắng nõn của hắn: "Uống một ly?"
Nàng chỉ cảm giác mình tiến thoái lưỡng nan, phò mã là hắn, trong lòng mơ hồ cảm thấy thích, nhưng để mặc cho hắn định đoạt như vậy, nàng thật không cam lòng, mọi chuyện như quân cờ được sắp đặt. Nàng biết, mấy phần thích trong lòng này đã nhận định là bại cục.
Nàng nhận lấy ly, uống một hơi cạn sạch, rượu kia làm như cũng không theo cổ họng xuống vào trong bụng, làm như dừng ở trên mặt, hai gò má nóng bỏng, một đường nóng đến bên tai. Hắn đột nhiên gọi nhỏ: "Mạn nhi." Nàng ngẩng mặt, hai tròng mắt mông lung nhìn hắn, hắn đã nắm cằm của nàng hôn xuống, ngón giữa của nàng còn nắm ly sứ trong suốt, liền "lục cục" một tiếng lăn xuống trên đất.
Hắn hôn cẩn thận, làm như đang nếm trà, kiên nhẫn tỉ mỉ uống, nàng chỉ cảm thấy cảm giác say xông tới, thân thể nhuyễn mềm vô lực, mượn men say, đưa tay ôm cổ hắn. Hỉ phục trùng điệp dầy cộm nặng nề để lộ cổ tay, lộ ra một đôi cánh tay ngọc trắng, quấn hắn trong khuỷu tay giống như rắn. Da ngọc thấm hương, yếu ớt ở đáy mũi, thân thể hắn cuối cùng căng thẳng, giơ tay lấy ra mũ phượng trên tóc nàng, "Phanh" một tiếng quăng xuống đất.
Châu ngọc rơi tứ tán trên mặt đất, màn gấm màu đỏ rơi xuống ở phía sau, trong tầm mắt đều là lửa đỏ đang âm thầm cháy, đốt trên người đều nóng bỏng. Thân thể tuyết trắng của nàng như nước chảy lẳng lặng nằm ở trong nệm gấm lửa đỏ như lửa dục. Tóc đen như đóa hoa sen quấn quanh, che lại tô nhũ rất tròn ngạo nghễ ưỡn lên. Nụ hôn của hắn từ dưới cổ gặm cắn, cuối cùng rơi vào trước ngực nàng. Thân thể nàng run rẩy, ngón tay nhỏ nhắn cắm vào trong tóc dày đen nhánh của hắn, lòng bàn tay nóng rực của hắn phất qua hai chân thon dài phơi bày của nàng, trong lúc đan xen dồn dập hắn rốt cục động thân xông tới. Rên rỉ tinh tế bỗng dưng từ trong cổ họng nàng tràn ra, hắn cúi người tới chôn vùi tiếng rên rỉ đứt


XtGem Forum catalog