Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342269
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2269 lượt.
Hắn cứng đờ, mới chậm rãi kéo xiêm áo nàng trở về, lật người ra khỏi buồng xe.
Chỉ nghe tiếng vó ngựa chấn đến mặt đất rung động, lộn xộn vang ở bên tai, dần dần đi xa, trong buồng xe đột nhiên lắng xuống.
Nàng khó khăn ngồi dậy, để lại trâm gài tóc nghiêng nghiêng giắt ở kẽ hở. Dùng sức thoáng một cái, xoẹt rớt xuống, giữ tại trong lòng bàn tay dùng đầu trâm ma sát. Cả người chảy ròng ròng mồ hôi nóng, đang tự gấp gáp, màn xe bị vén lên mãnh liệt, như có người đi vào, nhìn thấy nàng, vui vẻ hô lên: "Điện hạ!"
Là Châu nhi.
Trước mắt rộng mở trong sáng. Châu nhi cởi khăn đen xuống cho nàng, vừa cởi dây thừng trên tay chân nàng vừa nói: "Điện hạ đừng nóng vội, Binh bộ và Hình bộ đều phái người đến. Nô tỳ gấp trong lòng, liền năn nỉ Đại nhân dẫn theo nô tỳ." Nàng đang nói, một người khom lưng xốc rèm. Phía sau hắn là bóng đêm nồng đậm, cây đuốc đốt sáng hết chung quanh. Ngoài xe huyên náo, quan binh nắm binh khí vội vã qua hỗ trợ phía sau hắn, nổi bật lên hai tròng mắt thâm thúy khác biệt của hắn.
Nàng còn kinh hãi, đột nhiên thấy hắn, lại lệ nóng doanh tròng, chỉ lẳng lặng nhìn hắn.
Trong mắt Hách Liên Du như có tâm tình bắt đầu khởi động, khom lưng đi lên, quét mắt Châu nhi một cái: "Lui xuống đi."
Châu nhi bỗng nhiên nóng lên, vội vã nói: "Vâng" rất nhanh xuống xe.
Cũng không đợi Châu nhi che tốt màn, hắn đã mãnh liệt hôn xuống.
Hôn kia cuồng loạn nóng bỏng, làm như có thể hòa tan nàng. Vẻ mặt như vậy, giống như nàng là trân bảo mất mà được lại. Trong lòng nàng chợt mềm, môi rung động đáp lại, chỉ cảm thấy tất cả huyên náo ngoài xe đã đi xa. Khuỷu tay mạnh mẽ của hắn bóp chặt bên eo nàng, váy ma sát, tuôn rơi vang dội, cũng chỉ còn của hắn.
Nụ hôn của hắn lướt qua cổ thon dài, váy trên vai dễ dàng tuột xuống, hôn kia liền một đường đi xuống, rơi vào trước ngực. Thân thể hắn đột nhiên dừng. Nàng mới nhớ tới, dấu vết bị cắn trước ngực, vẫn còn tựa như đang mơ hồ đau, cắn môi lạnh lùng xoay mặt đi.
Dấu răng trên da thịt tuyết trắng giống như trăng khuyết, cong cong làm như cười khiêu khích ánh mắt. Ánh mắt hắn lưu chuyển, sửa sang lại váy nàng, cũng không truy cứu, ôm nàng trong ngực: "Về nhà trước."
Hắn nói "Về nhà", nhân gian hơn mười năm, giống như lục bình trôi. Nàng bỗng nhiên phát hiện, chữ "Nhà" này, thì ra thật ấm áp.
Tin tức Lâm Quan Đế Cơ được cứu đã sớm truyền tới trong cung. Hoàng đế tự mình xuất cung chào đón. Ban thưởng hoàng kim tơ lụa, xuống chỉ sắc phong làm Lâm Quan Công chúa. Cố Sung Dung cũng mẫu bằng nữ quý, thăng lên ba cấp, tiến vào Chiêu Viện.
Trong triều chỉ có một Đế Cơ là Chiêu Dương được phong làm Công chúa. Hôm nay Thượng Quan Mạn được phong, Công chúa không còn là một người. Do Thượng Quan Mạn gả cho nhà hiển hách, so với Phạm Như Thanh chênh lệch khá xa, nhất thời đã đẩy Lâm Quan lên đứng đầu.
Hoàng đế đặc biệt lệnh Hách Liên Du lùng bắt thủ lĩnh quân phản loạn, chống cự giết không cần hỏi.
Khí trời trở nên ấm áp, chiến sự biên cảnh lại ngày càng kịch liệt. Đại vương Cổ Hạ quốc từ sau khi Nhị hoàng tử Hách Liên Khánh trở về nước liền tăng quân đội biên cảnh. Thiên triều và quân đội Cổ Hạ rối rắm không ngừng. Thời gian gần đây càng ngày càng nghiêm trọng. Cổ Hạ quốc không để ý Hách Liên Du làm vật thế chấp ở thiên triều, vẫn phái thêm đại quân tiếp cận, chiến sự hết sức căng thẳng. Trong triều đình chia cách hai phái, một phái chủ chiến, do thái tử cầm đầu, một phái chủ hòa, do Hà gia cầm đầu, chỉ có Hách Liên Du thân phận lúng túng. Lại có người lên tấu, đề nghị xin cho Hách Liên Du tạm lánh nghị sự. Hoàng đế xem rồi yên lặng không nói.
Hách Liên Du cáo ốm, ở nhà nghỉ ngơi, cả ngày đóng cửa không ra.
Trong cung ban thuốc bổ và chút vải vóc, đều là ban cho Thượng Quan Mạn.
Châu nhi vào bên trong phòng thêm hương, mới thấy Thượng Quan Mạn tựa trên giường la hán, trong tay cầm cuốn sách, cũng không xem, chỉ chống đỡ cằm. Ngọn đèn dầu chập chờn, chiếu mặt của nàng, bộ dạng làm như không yên lòng.
Châu nhi chần chừ nói: "Điện hạ, nô tỳ nghe nói Hoàng đế hoài nghi Phò mã Đại nhân là mật thám, mới đồng ý hắn ở nhà nghỉ ngơi. Nếu có người hoài nghi ta như vậy, ta đã sớm thương tâm đến chết, Đại nhân lại nhìn giống như là không sao." Thượng Quan Mạn nghe vậy mới phục hồi tinh thần lại, nhàn nhạt liếc nhìn nàng một cái, quay mặt lại nói: "Cho dù ai bị hiểu lầm như vậy, trong lòng cũng không dễ chịu."
Châu nhi không hiểu nhìn nàng, tựa như chờ nàng nói tiếp, nàng lại cúi đầu, chỉ ngắm hải đường nở bên cạnh vẻ mặt lại thất thần. Châu nhi hơi có chút lúng túng, một hồi lâu mới nói: "Phò mã Đại nhân không thể đi ra ngoài, người cũng không vào cung lúc này, thật cứ phân cách vậy sao?"
Thượng Quan Mạn không khỏi cười: "Hôm nay vấn đề của ngươi hơi nhiều." Châu nhi lập tức ngậm miệng. Thượng Quan Mạn lại nhìn về một con chim hoàng anh trong lồng vàng treo trên nóc, dưới hành lang là đèn tám cạnh, chiếu lông vũ của chim hoàng anh kia tươi đẹp như dệt, chỉ nghe nàng nói: "Mở lồng tre kia ra."
Châu nhi tuy kinh ngạc, vẫn qua đẩy