XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342264

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2264 lượt.

khóa ra. Cửa lồng mới vừa mở ra, chim hoàng anh như mũi tên bay ra, ré dài một tiếng xông về phía chân trời, vừa tới giữa không trung, cũng không biết từ nơi nào bắn tới mũi tên nhọn. Vù vù mấy tiếng, chim hoàng anh kia bị loạn tiễn xuyên tim giữa không trung thẳng tắp rớt xuống, vỗ cánh mấy cái, cũng không nhúc nhích nữa.
Châu nhi bị dọa cho sợ đến sắc mặt tái nhợt.
Thượng Quan Mạn nhìn nàng: "Giờ đã biết rõ rồi chứ, chúng ta không thể ra."
Đôi môi Châu nhi vẫn còn rung động: "Bọn họ chẳng lẽ ngay cả Điện hạ..."
Thượng Quan Mạn ném cuốn sách, từ từ ngủ lại: "Mặc dù chưa đến bước này, nhưng thời điểm đặc biệt vẫn nên an tĩnh mới tốt." Vừa nói xong, kéo váy trắng kim tuyến muốn đi ra cửa. Châu nhi vội đuổi theo: "Nô tỳ dẫn đèn cho người."
"Không cần!"
Thấy Châu nhi kinh ngạc nhìn nàng, mặt Thượng Quan Mạn hơi ửng đỏ, lóe lên nói "Ta chỉ vào trong viện đi dạo."
Châu nhi cũng không đi theo, chỉ đành phải đáp ứng.
Khoanh tay trong hành lang treo đầy đèn tám góc, xa xa nhìn lại liền tựa như một con rồng lửa quanh co. Ánh đèn cũng mờ tối, hành lang quanh co, xu thế khúc khuỷu, cộng thêm thực vật sum xuê chung quanh. Nàng bước chậm như là lối nhỏ vào chốn vắng. Đỗ Minh tinh mắt, thấy nàng một mình, hì hì cười: "Đây không phải là Công chúa đại tẩu sao?"
Thượng Quan Mạn dừng bước, hỏi: "Đại nhân các ngươi ở đâu?"
"Ở đây, ở đây, thế nào lại không có ở đây." Đỗ Minh mở đôi mắt ti hí cười không ngừng: "Lão đại của chúng ta chờ người đã lâu." Vừa mới nói xong chỉ cảm thấy cái ót có ý lạnh bắn tới vù vù, vội ngậm miệng. Hách Liên Du từ bên trong cửa chuyển ra ngoài, thân hình dưới đèn ngọc thụ lâm phong, bình tĩnh ngắm mặt nàng, nụ cười điên đảo chúng sanh: "Ô, đã tới rồi sao."
Nàng nhẹ nhàng cúi đầu: "Ừ."
Đỗ Minh nháy mắt, bụm mặt chỉ kêu chua, lôi kéo Bàn Tử vọt đến phía sau cây không thấy bóng dáng nữa.
Hắn dắt tay của nàng vào thư phòng. Dưới ánh nến hai bên, váy áo theo thân di động, bóng dáng nhàn nhạt trên đất giống như bướm vờn hoa. Tay của hắn thật ấm, cũng có lực, giống như nắm một đời một thế, nàng đột nhiên khẩn trương. Giống như tâm tình e lệ khi chờ đợi tân lang động phòng, chỉ cảm thấy phải nói cái gì đó, nhẹ giọng nói: "Đế vương thường thường đa nghi, qua một thời gian..."
Thế nhưng hắn lại quay mặt lại, trong ngọn đèn thấy mặt mũi như ngọc, mắt màu lam sáng chói như bảo thạch. Nàng chợt giật mình ở nơi nào. Hắn đưa ngón tay đặt nhẹ lên môi mỏng làm một động tác chớ có lên tiếng, chỉ khoác áo màu đen vào trên người nàng. Nàng không hiểu ra sao, mặc cho hắn định đoạt, chỉ nghe một tiếng cười khẽ thật nhỏ của hắn bên tai: "Tối nay không nói chuyện vặt, chúng ta còn có việc chính phải làm."
Đỗ Minh dẫn Bàn Tử đến cửa phủ, quả có cấm quân tới trước cản hắn. Đỗ Minh thuận thế tranh cãi ầm ĩ la hét, làm cho cấm quân rất là nhức đầul. Hách Liên Du mang theo Thượng Quan Mạn nhân cơ hội chạy ra ngoài từ cửa hông.
Trời cao đất rộng, mặc cho ngựa rong ruổi, ngôi sao ở sau người cách xa cực nhanh. Tiếng gió sát qua bên tai, chỉ nghe hô hấp lẫn nhau ở bên, trong tiếng gió xen lẫn giọng ôn hòa của hắn: "Có lạnh hay không?"
Hai người giục ngựa rời Đô thành, trong màn đêm chỉ thấy rừng cây dày đặc ánh thành một hình cắt tối tăm ở cuối chân trời. Hai bên là nông trại thưa thớt, thỉnh thoảng truyền đến tiếng chó sủa. Trong màn đêm yên lặng nàng dựa vào trong ngực hắn, hai tay xuyên qua áo choàng vòng ngang hông hắn, mặt dính vào bộ ngực hắn, cách áo nghe thấy tiếng tim đập thùng thùng vững vàng. Vạt áo gấm mịn cấn ở trên mặt vừa lạnh vừa nóng. Nàng nhắm mắt, chỉ cảm thấy như ở trong mộng, lẩm bẩm mê sảng: "Không lạnh." Hắn đã đắp áo choàng ở trên người nàng, nói nhỏ: "Khi đến một trấn chúng ta mướn một chiếc xe ngựa, nàng chỉ cần ở bên trong nghỉ ngơi."
Nàng chỉ cảm thấy trong lòng tràn ra ngọt ngào không thể ức chế, nhẹ nhàng lắc đầu: "Như vậy là tốt rồi."
Nàng chỉ cười nhẹ.
Trên lưng ngựa cực kỳ lắc lư, nàng lại vẫn ngủ thiếp đi. Ở trong lòng hắn, thật an ổn an toàn. Đi cả đêm chân trời đã từ từ dâng lên màu bạc trắng. Hai người tiến vào một thôn nhỏ. Trong nông trại tản mùi khói bếp, khói lượn lờ trong màu xanh dày đặc của sáng sớm tán vào trong gió, ẩn ẩn có mùi gạo ngọt ngào. Trời dần sáng có nam đinh khiêng cái cuốc vào trong ruộng, phụ nữ và trẻ con dắt nhau ra cửa, mặt trời từ phương đông dâng lên, đắm chìm trong ánh mặt trời chói lọi đỏ tươi như vậy, nụ cười kia thật an tĩnh tường hòa.
Hắn thắng ngựa dừng ở bên cạnh. Cây thạch lựu bên tường nở hoa chói lọi hằn trong đám mây, không giấu được ý làm loạn thò ra đầu tường. Mặt trời đỏ như lửa chiếu. Nàng ở trong sáng sớm xinh đẹp, ngủ trong ngực hắn cực kỳ an tĩnh, bên môi có nụ cười hương vị ngọt ngào, dường như đang mơ một giấc mơ đẹp. Hắn nhìn nàng, chỉ cho là một cái chớp mắt này, chính là dài đằng đẵng.
Nàng rốt cục tỉnh, còn buồn ngủ đưa mắt lên nhìn, bắt gặp đôi con ngươi thâm trầm của hắn. Trong sáng sớm hắn tóc đen mặt ngọc, trong bầu trời sinh ra ánh sáng, cong môi cười nói: "Tỉnh rồi?"
Nàn