Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342265
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2265 lượt.
át, nàng nghe lại không hiểu, lắng nghe ngôn ngữ rất vội vàng. Mấy cô nương cũng hát đáp, thanh âm các nàng thanh thúy, uyển chuyển làm như chim hoàng oanh. Nghe trong tai, một xướng một họa, rất là dễ nghe.
Lại một người lên trước, thanh âm ôn thuần, như gió thổi qua bên tai: "Xin chỉ giáo."
A Muội cười lên: "Ngươi tới tìm cái gì?"
Hách Liên Du nói: "Tại hạ tìm thê tử bị cô nương giành được."
A Muội nghiêm túc nói: "Tại sao ngươi tới đòi liền trả ngươi, ngươi cần trả lời vấn đề của mấy người chúng ta đã."
"Cô nương mời nói."
"Ta hỏi ngươi, nàng tốt hơn ta chỗ nào, chẳng lẽ ta không xinh đẹp?"
Lúc này Thượng Quan Mạn mới hiểu, cô nương kia trang sức lộng lẫy, A Muội và hai cô nương khác lại mặc trang phục khác. Đoán hẳn là dâu phụ, chắc là cần tân lang dụ dỗ dâu phụ vui vẻ, mới thả người. Nàng tựa tại trong rương cũng sinh ra hiếu kỳ, muốn nhìn bộ dạng Hách Liên Du cảm thấy khó xử, không tự chủ được ngưng thần nghe, chỉ nghe Hách Liên Du nói: "Tiếng Hán chúng ta có một câu gọi là "Tuy nhiều đẹp đẽ thướt tha, chẳng hề lưu luyến chút tình lòng ta." Cô nương tuy đẹp, cũng không phải là người tại hạ muốn."
Thanh âm hắn từ tính dễ nghe, vang vọng ở trong bóng đêm chỉ cảm thấy như có tiếng vang.
Thượng Quan Mạn nghe vậy chỉ chậm rãi quay đầu đi, thân thể ngăn trở ánh sáng vào lỗ nhỏ, chỉ cảm thấy bên trong đen nhánh không thấy năm ngón tay. Nàng cảm thấy thật may là trốn ở chỗ này, trong bóng tối màu đỏ ửng từ từ leo lên gương mặt. Hoa lựu đã nở trên tóc, ẩn có hương nồng, cánh hoa buông xuống dưới đánh vào trên mặt, lành lạnh nóng bỏng gò má.
A Muội nghe vậy chỉ lẩm bẩm tái diễn: "Tuy nhiều đẹp đẽ thướt tha thật là dễ nghe..." Một cô nương nói liên tiếp, A Muội mãnh liệt hồi thần, cười nói: "Ta không thể để cho ngươi lừa dễ vậy. Nếu ngươi thích nàng, vậy ngươi thích nàng ở điểm nào?"
Cũng là một hồi trầm mặc đột ngột, tĩnh đến chỉ nghe thấy thanh âm tim mình đập thình thịch, thật kịch liệt, chỉ sợ người bên ngoài cũng nghe được. Hách Liên Du không nói chuyện nữa, A Muội lại nóng nảy: "Ta đang nói chuyện với ngươi nha, ngươi thích nàng chỗ nào."
Nàng vô ý thức nắm ngón tay.
Hách Liên Du cười nói: "Tất cả ta đều thích."
Tim Thượng Quan Mạn vẫn còn đập bịch bịch, nghe vậy cười lên tiếng. Thiếu niên không lưu loát này, hoàn toàn không phải là Hách Liên Du trong truyền thuyết, nhưng trong lòng nàng lại tràn đầy thích.
A Muội cũng cười hì hì: "Cửa này của ta xem như là qua, còn có một cửa nữa, ngươi phải làm được mới có thể giao tân nương cho ngươi." Các cô nương tộc A Xương nâng hai ly gốm tới, một giao cho Hách Liên Du, một giao cho thiếu niên vừa hát đối kia. Không biết là cái gì, chỉ ngửi thấy mùi hôi thối đập vào mặt, mọi người không khỏi nhéo lỗ mũi.
A Muội nói: "Uống nó đi." Các cô nương A Xương cùng kêu lên thúc giục: "Uống...uố...ng!" Chúng miệng chát chúa, đinh tai nhức óc.
Nghĩ đến cực kỳ không dễ uống, thiếu niên kia nhấp một hớp, Hách Liên Du nhìn một hồi lâu lại cau mày uống một hơi cạn sạch, khiến mọi người rối rít kêu lên. A Muội cũng trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn. Hắn cũng không nói chuyện, chỉ cười dài nhìn nàng.
Mặt A Muội đỏ lên, vội mở ra cái rương. Thượng Quan Mạn ngẩng mặt, vừa bắt gặp ánh mắt hắn quăng tới, tròng mắt thâm trầm, đưa tình hữu tình, vẻ mặt như vậy, giống như yêu nàng cực kỳ. A Muội ở một bên nói: "Tân lang phải cõng mới phải." Hách Liên Du ngồi xổm người xuống, nàng trèo lên cổ hắn. Trên người hắn vẫn có hương bạc hà nhẹ, dựa vào như vậy, chỉ cảm thấy rộng rãi an ổn.
Bên kia tân lang đã cõng A Hỉ, A Muội chỉ hướng hai người làm ngáo ộp thúc giục: "Mau mau."
Thượng Quan Mạn không rõ ra sao, vừa ra cửa, lại nghe A Hỉ "Oa" một tiếng khóc lên, tân lang bước nhanh hơn. A Hỉ nước mắt ràn rụa, bị tân lang vác trên người, quay đầu kêu: "A nương." Liền lập tức có thật nhiều nam nhân trung niên từ trong sân lao ra, đuổi theo người. Trong sân nhất thời loạn, mấy tiểu tử nhào lên chặn đường lại, tân lang cõng A Hỉ nhấc chân liền chạy.
Cũng có người đuổi theo bọn họ. Thượng Quan Mạn kinh ngạc, Hách Liên Du mà cũng bị đuổi theo chật vật chạy trốn, vội vàng ra khỏi viện. Nàng nằm ở trên lưng hắn cười đến lệ cũng tràn ra.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Trang phục tộc A Xương:
A Xương đoạt được tân nương là phải lập tức bái đường. Trước đây cũng không biết là hắn, trong lòng chỉ hờ hững. Lúc này nến đỏ đốt cháy, khắp mọi nơi đều là khuôn mặt tươi cười nhiệt tình chất phác. Trong buổi lễ được chúc phúc này, thấy được trong mắt hai người là tình nồng thật nhiều, bái lạy xong còn có đốt lửa trại. Lúc đó ánh lửa chiếu lên sáng như ban ngày, chiếu đầy khuôn mặt tươi cười của mọi người, khắp nơi đều là tiếng hát, chỉ ngồi ở chỗ đó, liền đã thấy say.
Bị hai cô nương đưa lên sương phòng, tấm ván gỗ lầu hai được trải đầy tấm vải thêu tay cùng màu. Nữ chủ nhân cho ở nhờ cười đi vào, ánh đèn chiếu cả hàm răng đen như bóng đêm của bà. A Xương dùng răng