Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Công Chúa Thất Sủng, Ta Muốn Nàng

Tác giả: Mộng Yểm

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1342266

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.

g ừ một tiếng, bởi vì ngủ hồi lâu, trên mặt trắng nõn hằn lên vết hoa văn gấm. Trong cổ hắn tràn ra thanh âm cười, nàng vội sờ mặt, cảm giác ra hung hăng trừng hắn, chỉ là cái trừng ngây thơ thanh tao, khiến hắn không nhịn được cúi đầu hôn xuống.
Trong lòng nàng cũng là ngàn vạn nhu tình, giương mặt nghênh đón, nóng bỏng đốt một đường trên má. Trong tầm mắt một đám hoa lựu chập chờn trong gió, tươi tựa gấm, cũng tựa như nhiễm đỏ gương mặt.
Lại nghe tiếng cười thanh thúy của trẻ con chung quanh. Nàng đột nhiên cả kinh, đẩy hắn ra quả thấy hai bé trai đứng dưới ngựa, ánh mắt cười như sao nhìn hai người. Nàng thoáng chốc nóng mặt, rất oán giận nhìn hắn. Hai bé trai giương mặt hỏi: "Các người đang làm gì?"
"Ô... Chúng ta?" Hắn nhíu mày: "Chúng ta đang chế tạo hậu duệ." Nàng phì một tiếng bật cười, nghiêng đầu phun hắn: "Cẩn thận dạy hư tiểu hài tử."
Ánh mắt sáng trong của hai đứa bé nhìn Thượng Quan Mạn, lại nhìn Hách Liên Du, cái hiểu cái không: "Về sau chúng ta cũng sẽ như vậy sao?"
Hắn cười nói: "Đó là tự nhiên." Nàng ở trong lòng hắn cười run rẩy cả người, đưa tay ra hung hăng nhéo hông hắn một cái.
Sau khi dùng đồ ăn sáng đơn giản, hai người đến trên trấn thay xiêm áo. Bởi vì nơi này tộc A Xương (dân tộc thiểu số ở tỉnh Vân Nam, Trung Quốc) chiếm đa số, mặc trang phục Hán quá mức khiến người chú ý, cũng bởi vì ham chơi, liền nhập gia tùy tục đổi trang phục tộc A Xương[1'> .
Nhìn hắn mặc thường phục quan gia đã quen, giờ mặc quần bó màu đen, quấn đai màu trắng, tỏ rõ ra mấy phần sáng sủa lỗi lạc của thanh niên nam tử. Nàng cũng mang theo vòng hoa, mặc váy màu đen, trên thắt lưng màu đen cấm đầy hoa ngọc lan, dưới ánh mặt trời xoay mắt cười một tiếng, người đẹp hơn cả hoa.
Đêm đó hai người xin ở nhờ một nhà nông để nghỉ ngơi, trong nhà là một đôi vợ chồng trung niên, dưới gối có một nữ nhi, là một cô gái vô cùng nhiệt tình.
Không khí ban đêm cực kỳ mát mẻ, so với Đô thành phồn hoa, nơi này càng thêm yên lặng thuần phác. Hai người vốn đứng ở trên gò núi, nhìn ra xa lại thấy người người một đường khí thế hung hăng đi đến nơi này, ánh lửa trên đuốc nhảy loạn, nhiều như sao. Thượng Quan Mạn ngạc nhiên nói: "Đây là cái gì, chẳng lẽ là thổ phỉ sao?"
Hách Liên Du chẳng qua là mỉm cười: "Nghe nói tộc này có tục lễ kỳ lạ." Vừa dứt lời, người lại tuôn đi qua, nhất thời lâm vào một mảnh hỗn loạn. Hai người bị tách ra hai nơi. Cảm thấy có người lôi kéo nàng chạy, nàng cũng bối rối, chỉ cho là Hách Liên Du. Chạy thở hồng hộc, lại nghe một tiếng thanh thúy trước mặt: "Đến rồi."
Nàng mới đột nhiên phát giác tay lôi kéo nàng lại mềm lại, hoàn toàn không phải là tay nam tử. Người trước mặt quay lại, một đôi mắt sáng khảm ở trên da hơi có chút ngăm đen, trên nón có đính mấy đóa hoa lựu, ánh bên má nàng cũng phát ra, đó là A Muội nữ nhi của nhà nông nàng ở nhờ.
Thượng Quan Mạn vẫn còn kinh ngạc: "Mới vừa rồi là cái gì?"
A Muội chỉ khanh khách cười không ngừng, lôi kéo nàng lặng lẽ vào một viện, nhỏ giọng nói: "Đi theo ta." Nàng bởi vì thường đi vào trấn, cho nên nói tiếng Hán khá tốt, mặc dù trong giọng nói vẫn mang theo vài phần cứng rắn, nhưng từ trong miệng nàng nói ra, vẫn cảm giác hết sức khả ái.
Trong nhà lại tụ mười cô nương A Xương cùng tuổi với nàng. Thấy A Muội, líu ríu nói xong, hai tròng mắt sáng vẻ mặt cực kỳ kích động. Nàng nghe không hiểu chỉ mờ mịt nhìn. A Muội quay mặt lại hỏi nàng: "Tướng công của ngươi đâu?"
Nàng mới phản ứng được nàng đang hỏi Hách Liên Du, trên mặt bỗng nhiên đỏ lên, cười yếu ớt nói: "Mới vừa rời ra." Nàng không lo lắng, nơi này nhỏ như vậy, vẫn có thể dễ dàng tìm được hắn. A Muội lại thần bí cười với nàng một tiếng, nói: "Cũng rất nhanh sẽ đến." Xoay mặt nói mấy câu với cô nương ở giữa, giải thích với nàng: "Nàng gọi A Hỉ." Cô nương gọi A Hỉ cười dịu dàng nhìn nàng. Thượng Quan Mạn mới phát hiện A Hỉ đeo khuyên tai to, trên cổ tay đeo một đôi vòng tay, trên cổ đeo vòng bạc, ở nút cài trước ngực và bên hông dây lưng buộc từng sợi dây bạc thật dài, toàn thân ánh bạc lấp lánh, trang phục không giống A Muội. Cũng không biết A Muội nói với nàng cái gì, A Hỉ kéo tay của nàng đi vào trong phòng, trở ra, chính là trang phục giống như nàng.
Ngoài viện đột nhiên truyền đến tiếng bước chân lộn xộn. Thân thể A Muội linh hoạt, xoay người sang chỗ khác một hơi thổi tắt ngọn đèn dầu. Bên trong phòng nhất thời đen lại, chỉ thấy ánh trăng từ ngoài cửa sổ tiết vào, ánh bạc đầy đất.
Một hồi lâu ánh mắt mới thích ứng bóng tối đột nhiên tới. Xoay người lại nữa, A Muội kéo khuỷu tay nàng. Các cô nương mở ra một cái rương đỏ lớn. Nàng còn chưa kịp mở miệng hỏi thăm liền bị nhét vào. Lúc mới vào trong phòng cũng có một cái rương giống vậy, chắc A Hỉ cô nương ở bên trong.
Nắp hòm phanh khép lại, A Muội nhảy người ngồi lên, lại thấy phương hướng đối diện cửa mở ra một lỗ nhỏ, Thượng Quan Mạn ngẩng mặt. Trong lỗ chỉ thấy bắp chân mảnh khảnh của A Muội và ống quần trúc lúc ẩn lúc hiện.
Cửa ầm bị đụng vỡ, chỉ thấy ở cửa có nhiều bàn chân. Một người hát lên bài h


The Soda Pop