Tác giả: Mộng Yểm
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1342213
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2213 lượt.
ng Quan Mạn đau cơ hồ không cầm bun nổi, mực nước liền run rẩy dính lên giấy trắng, lan ra một mảnh.
Nhu Phi rút giấy kia ra, đổi mới, chậm rãi mở miệng: "Thù nhà hận nước, mãi mãi khó quên, từ nay một đao lưỡng đoạn, không bao giờ gặp lại."
Nữ tử áo trắng bỗng chốc nhấn bả vai Thượng Quan Mạn một cái, đau đến nàng cơ hồ ngất đi. Nhu Phi cười nói: "Ngươi tốt nhất ngoan ngoãn nghe lời, nếu không sẽ liên lụy tới đứa bé còn chưa ra đời trong bụng ngươi." Nói đến đứa bé, vẻ mặt Nhu Phi tối sầm lại, thấy trong mắt Thượng Quan Mạn xen lẫn ý lạnh nhìn chằm chằm nàng, chợt cười.
Thượng Quan Mạn rũ mắt xuống, khóe môi giống bị cắn ra máu, sềnh sệch quanh co trên cổ, từng giọt chất lỏng ướt ấm lăn xuống trên nệm, không biết là mồ hôi hay là nước mắt. Nàng rốt cuộc mơ hồ cặp mắt, nước mắt mặn chát thấm vào răng môi, khổ sở vô cùng. Nàng hung hăng nhắm mắt lại, nhanh bút viết xuống...
Nhu Phi mới kêu một tiếng: "Bà đỡ."
Giống như qua ngàn năm, bên trong phòng mới truyền ra tiếng khóc "oa" vang dội của trẻ con. Lúc đó mặt trời vừa đúng, nháy mắt chợt thấy mây đỏ giăng đầy, che bầu trời ban ngày, quanh quẩn bầu trời hồi lâu, thị nữ tại chỗ thấy thế rối rít chúc mừng. Mây may mắn chợt tới, người này nhất định là quý không thể nói. Nhu Phi đã ôm đứa bé ra ngoài, cười khanh khách mở miệng: "Chúc mừng Vương gia, là tiểu thế tử đấy." Đứa bé trong tã chỉ là một nhúm thịt, ngũ quan chưa mở ra, lại nắm hắn không thả. Hách Liên Du giật mình ở nơi nào. Nhu Phi phì cười: "Mau đi xem nàng đi." Hách Liên Du gật đầu một cái, vén rèm cúi đầu đi vào.
Thấy hắn đi vào, người hầu bên trong phòng phần phật quỳ một mảnh. La cô cũng sắc mặt tái nhợt quỳ gối trong cùng. Hách Liên Du sải bước xuyên qua sảnh ngoài vào nội thất. Thượng Quan Mạn hấp hối nằm ở trên giường, tóc đen đọng mồ hôi dính sát mặt tái nhợt của nàng, yếu đuối làm đau lòng người. Hắn nhất thời lại tìm không ra lời nói, chỉ nắm chặt tay nàng trong lòng bàn tay, nói nhỏ một tiếng: "Khổ cho nàng"
Trong mắt Thượng Quan Mạn như có lệ chảy ra, nhẹ nhàng quanh quẩn trong mắt, muốn nói lại thôi. Lúc này Nhu Phi lại ôm hài tử đi vào, đầu ngón tay như có như không vỗ nhè nhẹ, nhìn hai người hơi cười.
Thân thể Thượng Quan Mạn bỗng chốc run lên, giọt lệ liền lăn xuống trên má.
Hắn nâng một tay lên yêu thương lau đi cho nàng, mọi người thấy như thế, vội vàng lui xuống, bên trong phòng yên tĩnh, chỉ có hai người, thanh âm của hắn trầm thấp, cực kỳ thành khẩn: "Hách Liên Du ta kiếp này chỉ có nàng, nắm tay nhau mà chết, bạc đầu chẳng xa nhau."
Trong mắt nàng nháy mắt có hai hàng lệ lăn xuống, vô lực lật bàn tay nắm ngón tay hắn. Trên mặt tuôn rơi rơi lệ, như thế nào cũng không ngừng được, vẫn còn nhớ lúc đang dùng hết sức. Nhu Phi chậm rãi nghiêng người xuống, thanh âm nhẹ nhàng vang ở bên tai, làm như trong mộng: "Nếu là ta, đã sớm đi cho xong việc, cho dù ngươi không muốn đi, bà là mẹ đẻ của hắn, mặc dù cơ trí lãnh khốc như hắn, cũng không bỏ được máu mủ, ngươi làm sao đấu thắng." Thượng Quan Mạn nhẹ nhàng than thở: "Ta chỉ là không có chỗ để đi thôi." Mặt của Nhu Phi xa xôi mà mơ hồ, nàng dừng một chút, mới chậm chạp mở miệng: "Ngươi bảo Vương gia rời đi đi."
Trên mặt Thượng Quan Mạn càng chảy nhiều nước mắt hơn, làm như nháy mắt nước lũ vỡ đê, khoảnh khắc trào ra. Hắn không nhịn được cười khẽ: "Làm mẫu thân của người rồi, sao còn thích khóc như thế." Giơ tay lau, nàng đã dùng hết toàn lực bắt ngón tay hắn, chậm rãi kéo lòng bàn tay hắn áp lên mắt, cực kỳ ấm áp dày rộng, làm cho người ta cảm thấy an lòng.
Nàng rốt cuộc suy yếu mở miệng: "Thiếp muốn ăn bánh dẻo."
Hắn ngớ ngẩn, trong mắt là nụ cười đầy tình yêu: "Ta sẽ bảo người đi làm."
Nàng nhẹ nhàng lắc đầu: "Thiếp muốn ăn ở tiệm của Trương đại gia trong ngõ Nịch Thủy, phải bảo người cho nhiều táo đỏ, ăn ngọt." Hắn chỉ xem nàng như con nít làm nũng, cười bất đắc dĩ nói: "Ta bảo người đi mua."
Nàng ngược lại làm như nũng nịu cười, bởi vì vô lực, nụ cười kia vô cùng nhạt: "Thiếp muốn chàng đi."
"Được được, ta đi." Hắn không thể làm gì với nàng, chỉ cúi đầu xuống hôn môi nàng, lại ác ý cắn: "Ngoan ngoãn chờ, ta đi một chút sẽ về." Lật người xuống giường, kêu Thanh Thụy: "Đi dắt ngựa ra."
Nàng đột nhiên kêu một tiếng: "Ngũ lang."
Hắn xoay đầu lại nhìn nàng, cười nhẹ nhíu mày: "Thế nào, không nỡ?" Mặt mày quyến rũ mê người, khiến trái tim người nhìn đập bịch bịch, đuôi lông mày cũng là nụ cười không che giấu được, cười như vậy thật là đẹp mắt, chỉ cảm thấy vạn vật đều mất sắc. Trong lòng nàng lại tràn đầy phức tạp, rối rắm đan lại như lưới, trên mặt tái nhợt của nàng hiện lên đỏ tươi vô cùng nhạt, sâu sắc nhìn hắn, hồi lâu mới nở nụ cười nói: "Mau trở lại."
Chỗ kia cực kỳ khó tìm, xuyên qua mấy ngõ hẻm nhỏ quanh co, mới thấy một cái lều ở đầu đường, dưới lều nóng hổi, trong sương mù thấp thoáng bóng người, xa xa liền có thể ngửi mùi hương gạo nếp. Hắn cũng không kịp thay quần áo, vẫn mặc áo dài màu trắng, lại cực kỳ tuấn mỹ phong lưu. Tuấn mã hí dừng lại, chọc cho khách ở bên ăn cơm rố